Xin Em Đừng Buông Tay. Thể loại: Ngôn Tình. Tác giả: Peach. Số chương: 44. Còn tiếp. Chương mới nhất: Chương 45: Cuối Cùng Cũng Trở Về. Cập nhật cuối: 3 năm trước. Người đời rất lạ thứ gì dễ dàng có thường không biết trân trọng, đứng núi này trong núi nọ, đến khi Đọc truyện Đừng Nên Gặp Lại - Chương 28-1: Đề nghị (1), đã full (hoàn thành), tải nhanh, được cập nhật mới và sớm nhất. Tay cô đụng đến cánh tay của Kỷ Tùy Châu, dùng hết sức nhéo một cái, lúc này đối phương mới chậm rãi buông cô ra, hai người giật ra "Tang" "Tại sao?" Đột ngột vang lên một câu, cô lặng lẽ nhìn anh. Nhịp tim của Hạ Cảnh Tây hiếm khi không thể kiểm soát được. Hô hấp trở nên nặng nề, anh cố kiềm chế lực nắm tay cô, nhìn chằm chằm cô một lúc, im lặng vài giây rồi nói với giọng trầm nhưng chắc nịch, "Tang Nhược, anh muốn đối xử với em thật tốt." Đọc truyện Đừng Nghĩ Tôi Sẽ Buông Em miễn phí, cập nhật chương mới nhất nhanh chóng, đã hoàn thành. Hỗ trợ đọc truyện trên di động, máy tính, máy tính bảng. Đọc truyện Vợ Câm Đừng Bỏ Rơi Anh! online, Tác giả: Linh AnnThể loại: Ngôn Tình, Truyện NgượcNgày ấy anh trao cho em một Đọc truyện Nợ Âm Khó Thoát chương 630 tiêu đề 'muốn giúp không'. TruyenYY hỗ trợ đọc truyện tuyệt vời trên Mobile, Tablet và cho tải EPUB. ông còn muốn ở bên cạnh những người anh em đã chết trận! đừng hòng dụ ông đây vào tròng! Động tác trong tay Bạch Giao đột gvfav. Đừng buông tay em là một câu chuyện xoay quanh giữa ba người Vu Bắc Bắc, Khả Liên và Sở Giang Nam. Vu Bắc Bắc và Khả Liên vốn là bạn thân, cả hai cùng nhau lớn lên và học chung trường đại học ở đây hai người con gái đều tình cờ gặp gỡ và yêu chung một người là Sở Giang Nam - một chàng trai ấm áp và hiền lành. Cả hai bắt đầu sao một vụ hiểu lầm, khi Bắc Bắc giúp cô bạn thân Khả Liên đưa thư tỏ tình cho Sở Giang Nam. Sở Giang Nam rất vui sướng vì đã để ý Bắc Bắc từ lâu qua những bài thơ trên báo trườngKhi được Giang Nam bày tỏ tình cảm, Bắc Bắc rất vui mừng nhưng cũng rất khó xử, một bên là bạn thân và một bên là tình yêu. Cô phải làm sao đây? Cô bị xoáy vào giữa tình yêu và tình bạn, nếu như nói Khả Liên cố chấp tình yêu với Sở Giang Nam thì cũng giống như tình yêu cố chấp của Giang Nam đối với Bắc xuất hiện của Giang Nam như một thay đổi vô cùng to lớn vào mối quan hệ giữa Vu Bắc Bắc và Khả Liên. Liệu Vu Bắc Bắc và Khả Liên sẽ đối đầu với nhau hay Khả Liên sẽ buông tay và chúc phúc cho Bắc Bắc, để một mình mình đón chịu những nỗi tổn thương sâu thật sâu trong trái tim? Hạ Cảnh Tây trong giới thượng lưu nổi tiếng là vị tổng tài lạnh lùng, bạc tình, không biết yêu là gì, càng không biết thương hương tiếc ngọc là bên người này hai năm, Tang Nhược mới nhận ra người này không thể thay đổi, tâm cô cũng bình tĩnh trở lại, lựa chọn rời ấy hai người nói rõ ràng, tình cảnh lúc chia tay thật sự là khiến người thấy bối rối, khó Cảnh Tây chế nhạo “Cô ấy không rời xa tôi được đâu, rồi sẽ quay lại thôi.”Nhưng sau đó Tang Nhược biến mất, không rõ sống chết.*Gặp lại nhau lần nữa là vào đêm sinh nhật Hạ Cảnh phòng bao náo nhiệt, cháu trai anh, Hạ Tri Yến cùng bạn gái mới xuất sơ mi của Hạ Cảnh Tây tùy ý mở ra hai cúc, anh lười biếng nâng mắt nhìn người phụ nữ một cái, thờ ơ hỏi“Gọi tôi là gì?”.Người phụ nữ khoác tay Hạ Tri Yến, đôi mắt trong suốt, mỉm cười xán lạn tựa hoa hồng “Chào chú nhỏ.”Hạ Cảnh Tây búng tàn thuốc, ánh mắt lạnh lùng, chân dài ngăn cô ở nhà vệ sinh, anh nhìn chằm chằm nốt ruồi lệ câu người của cô “Có năng lực rồi, muốn lạt mềm buộc chặt?”Đôi môi đỏ mọng của Tang Nhược nhếch lên, đầu ngón tay tùy ý lướt qua cà vạt trên ngực anh “Hạ Cảnh Tây, anh đấy, tự mình đa tình.”Nụ cười của Hạ Cảnh Tây không chạm đến đáy mắt, làn khói chầm chậm lướt qua mặt cô “Ngứa đòn.” Cùng đọc truyện Đừng Buông Tay Em của tác giả Tuyết Tiểu Thiền tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại website.“Đừng buông tay em” tên gốc “Mười năm” là cuốn tiểu thuyết được Tuyết Tiểu Thiền thai nghén trong thời gian đúng mười năm. Truyện là hồi ức của một Vu Bắc Bắc 27 tuổi về chính mình khi 17 tuổi. Khi đó, bên cô có người bạn gái thân thiết Khả Liên vừa tài năng, vừa xinh đẹp.“…đây chính là chúng tôi lúc mười bảy tuổi, đầy nghi hoặc, đầy tưởng tượng và cũng đầy những giấc mơ màu hồng. …chúng tôi tự cho rằng, chúng tôi chính là một trong những cảnh đẹp bên bờ Tây Hồ, đặc biệt là cảnh hai đứa phóng xe đạp như điên, ai có thể cản được tuổi thanh xuân của chúng tôi tự do bay lên cao chứ?”Rắc rối xảy ra khi Khả Liên, lần đầu tiên biết ngước nhìn một chàng trai, đó là Sở Giang Nam, nhưng trong mắt chàng trai đó chỉ có Bắc Bắc. Nhân sinh nếu mãi chỉ như mới gặp, vậy thì đâu có gì phải phiền muộn? Nhưng nếu như Khả Liên cố chấp yêu Sở Giang Nam, thì Sở Giang Nam cũng cố chấp như thế trong tình yêu với Vu Bắc Bắc.“Ai dùng nụ cười để che đi sự đau khổ?” Vu Bắc Bắc và Khả Liên cùng sinh ra và lớn lên ở Hàng Châu thuộc vùng Giang Nam. Sự xuất hiện của Sở Giang Nam giống như sự sắp đặt của số phận, thay đổi cuộc đời của cả hai người con Giang NamPhong cảnh vốn thật quenNắng lên hoa sóng hồng tựa lửaXuân về, sông nước lặng xanh trongSao có thể không nhớ về Giang Nam? Đừng buông tay em là một câu chuyện tình yêu đầy đắm say và cũng đầy mơ mộng của Vu Bắc Bắc, một cô gái Hàng Châu bình dị yêu văn chương và chàng trai tài hoa Sở Giang Nam. Câu chuyện bắt đầu từ một hiểu lầm nho nhỏ khi Vu Bắc Bắc thay bạn thân của mình là Khả Liên đưa thư tình cho Sở Giang Nam. Sở Giang Nam vốn đã để ý Vu Bắc Bắc từ lâu qua những bài thơ của cô trên báo trường, giờ nhận được thư của cô cậu vô cùng vui sướng. Khi được cậu bày tỏ tình cảm, cô rất khó xử bởi bản thân cô nhận ra mình cũng dành cho Sở Giang Nam những tình cảm đặc biệt. Giữa tình yêu với Sở Giang Nam và tình bạn thân thiết với Khả Liên, Vu Bắc Bắc sẽ làm thế nào đây. *** Tôi đeo nhẫn cưới lên tay, mở cuốn album ra, một lớp bụi rất dày phủ bên ngoài, nhìn thấy bản thân mình lúc hai mươi mốt tuổi, nét mặt tươi tắn đang tựa vào người Sở Giang Nam, hai đứa đang cười rất tình tứ, tình tứ đến mức như đang diễn một cảnh trong phim vậy. Bắc Kinh, mùa xuân. Tôi đi tìm Mùa xuân Paris, ảnh viện mà năm năm trước chúng tôi chụp ảnh cưới. Năm năm, rất dài phải không? Tại sao trong mắt tôi, như mới hôm qua, đêm hôm đó, ký ức tôi như mới, dường như vừa mới bước ra từ cổng ảnh viện vậy, chúng tôi chụp ảnh thẻ để dùng khi đăng ký kết hôn, chúng tôi còn đến nhà hàng “Mì yêu mì” để ăn mì và uống rượu, đêm hôm đó, tôi đã trở thành cô dâu của Sở Giang Nam. Tại sao tôi không tìm được ảnh viện Mùa xuân Paris? Mời các bạn đón đọc Đừng Buông Tay Em Mười Năm của tác giả Tuyết Tiểu Thiền. Tang Nhược? Hình như không có tên người này, các cô có nhầm lẫn gì hay không?" Nhân viên bảo vệ bên ngoài studio kiểm tra lại danh sách, cau mày lắc đầu "Rất xin lỗi các cô, hiện giờ quản lý rất nghiêm, nếu không có tên trong danh sách thì không thể đi vào."Tang Nhược nhíu Du càng thêm kinh ngạc "Để tôi nhìn xem."Cô vươn tay trực tiếp cầm lấy danh sách, vừa nhìn kiểm tra lại, đúng thật sự là không có."Sao lại thế này?" Cô tối sầm mặt, lấy điện thoại định gọi cho người phụ trách, muốn hỏi xem thử rốt cuộc là chuyện gì đang diễn đợi cô ấn số, thì có nhân viên công tác chạy này là một cô gái còn rất trẻ."Tang lão sư." Cô đỏ mặt hướng Tang Nhược cúi đầu, sau khi ngẩng nên, cô gái thận trọng và mang chút sợ hãi thậm chí có chút hỏng mất mà nói với Đoạn Du "Đoạn Du tỷ, chuyện này...... Thật sự rất xin lỗi, Tang lão sư không cần phải chụp nữa." [Đoạn này mình để lão sư theo tác giả và thấy chữ tỷ hợp hơn nên để lại chữ chữ tỷ nhé!]Câu cuối cùng vang lên, nhỏ như tiếng ruồi muỗi bay, cơ hồ không thể nghe rõ được.. Truyện Truyện TeenĐoạn Du lập tức trừng mắt lạnh lùng."Ý cô là gì?!" Cô chất bé sắp khóc đến nơi rồi, lắp ba lắp bắp thật đáng thương "Chuyện này......Chính là buổi chụp tạp chí lần này, không có...... Không có Tang lão sư, chúng tôi thực sự rất xin lỗi.""Nhưng chúng ta đã kí hợp đồng rồi!" Đoạn Du nghiêm nghị ngực nghẹn một cổ tức giận, cô cười lạnh, gọi cho người phụ không ai bắt không biết là bận quá không có thời gian, hay là cố tình không nhận Du hít sâu một hơi, định tiếp tục chất vấn."Có nghĩa là tôi hiện tại bị người khác thay thế đúng không?" Tang Nhược đè lại cánh tay cô ấy, giọng nói bình tĩnh, ôn tồn đầu cô gái mang ánh mắt lấp loé không dám trả lời, một lúc lâu sau cô ấy mới cắn môi khó xử gật đầu "Vâng......"Tang Nhược với Đoạn Du liếc Du tính tình không có tốt như vậy, nổi giận đùng đùng gần như ép hỏi "Vậy người thay thế là ai?"Cô gái nhỏ cực kỳ khó Du lại cười lạnh "Chúng ta đều đã ký hợp đồng nhưng giữa chừng bị các người bội ước cho leo cây, vậy thì cũng nên cho chúng tôi biết người thay thế là ai chứ, hả?"Cô nhìn chằm chằm "Bằng không đừng trách tôi huyên náo đến khó coi."Cô gái lại cắn cắn cánh môi "Là Triệu...... Triệu Thiên Mạn lão sư."*************Đây đã là lần thứ 3 Triệu Thiên mạn cướp tài nguyên tạp chí của Tang lần trước không có chính thức ký hợp đồng, còn đang trong giai đoạn tiếp xúc, mọi người đều bằng bản lãnh của chính mình nên Đoạn Du vẫn có thể nhịn được, nhưng lần này, cô rõ ràng đã cùng《V》 ký hợp đồng, thế nhưng giữa chừng lại bị trọng nhất chính là, hợp đồng bị huỷ thì cũng thôi đi, nhưng cố tình đợi bọn cô đến bên ngoài studio mới bảo cô gái thực tập sinh kia tới thông báo, đây không phải là vả vào mặt bọn cô, cố tình làm cho bọn cô khó xử sao?Gương mặt của Triệu Thiên Mạn kia ư? Dựa vào cái gì?Ngũ quan tách ra hợp lại, có chỗ nào phù hợp với chủ đề gương mặt của người đẹp, cùng lắm là trong sáng và thanh tú!!Cơn tức giận dâng trào mãnh liệt, Đoạn Du cảm thấy ghê tởm cực trước nay chưa từng thấy qua phong cách làm việc như vậy, tốt xấu gì cũng là một trong năm tạp chí lớn, lại hành động giống như một tạp chí làm sao có thể chịu đựng cơn tức này?Cô trực tiếp liên lạc với chủ biên《V》và muốn hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện Nhược ngăn cản không Đoạn Du cúp máy, trông sắc mặt của cô càng thêm khó Nhược đoán được, đó cũng là lý do vì sao vừa nãy cô định ngăn cản chị trực tiếp hỏi thẳng "Có phải bên phía《V》nói rằng là Hoạ Hoa bên kia đã đánh tiếng, bọn họ cũng không còn cách nào khác phải không?"Đoạn Du hiển nhiên tức giận không hề nhẹ."Cũng không khác lắm." Cô nghiến răng mà nói một câu "Trốn tránh trách nhiệm thật nhanh, con người á, chuyện ma quỷ gì cũng nói được, bọn họ nói hãy để bọn họ chịu hết, còn hướng chị giả bộ đáng thương, để bọn mình có thể hiểu được, còn nói sau này sẽ bồi thường lại."Nhưng có thật sự bồi thường hay không, trong lòng bọn cô biết rõ ràng, bằng không, hôm nay bọn họ có dám đối xử với bọn cô thế này?Còn nữa, trong giới ai dám đắc tội với truyền thông Hoạ Hoa?"Chị Đoạn Du, chị Nhược Nhược, hai người nhìn đi." Trợ lý Châu Châu cau mày đưa điện thoại cho bọn cô xem hot search trên Du tập trung nhìn vào ——Truyền thông Hoạ Hoa chính thức thông báo về sự gia nhập của nghệ sĩ mới Triệu Thiên Mạn, thuận tiện, Triệu Thiên mạn lại tiếp tục công bố một bộ phim múa rối cổ chuyển thể IP, đảm nhiệm vai nữ chính, dưới sức nóng như vậy, vụ bê bối gọi là Bentley lúc trước của Triệu Thiên Mạn lại được nhắc nhất thời, độ nóng chỉ cao thêm không hạ."Mẹ nó." Đoạn Du thật sự không nhịn được mà chửi tình lúc này, cô vô tình liếc nhìn, thế nhưng lại thấy được Triệu Thiên Mạn bước xuống từ chiếc xe, ở bên ngoài chiếc xe kia......Rõ ràng là chiếc Bentley bị chụp được lúc trước!Tang Nhược nhìn theo ánh mắt của chị quản lý, cũng thấy xác mà nói thì cô nhìn thấy được người mở cửa xe cho Triệu Thiên Mạn, cô biết người đó, đó là một trong những tài xế của Hạ Cảnh Du nghiến răng nghiến lợi "Leo được lên người Hạ Cảnh Tây cũng thật ghê gớm, Hoạ Hoa đào cô ta xong liền đưa một trong năm tạp chí lớn để làm quà tặng, muốn trèo lên núi vàng. Chủ cũng trèo lên núi vàng. Trời đất, làm gì có chuyện ức hiếp người quá đáng như thế chứ?"Đoạn Du tính khí bùng nổ, cô lập tức muốn về công ty để báo cáo lại."Tang Nhược......"Tang Nhược hoàn hồn, đối với vẻ mặt nổi giận đùng đùng của chị ấy còn muốn nói nói đôi câu để an ủi, thì bỗng dưng điện thoại của cô vang ra nhìn xem, là Lam Nhiên."Lam lão sư." Cô kết Nhiên cười cười, đi vào thẳng vấn đề "Nhược Nhược, em có hứng thú muốn thử vai nhân vật này không? Đạo diễn Úc Tùy đang hợp tác với chị. Anh ấy tìm chị, nhưng chị cảm thấy mình không thích hợp với nhân vật đó, liền nghĩ đến em, cho nên chị đã đề cử em với anh ấy."Hơi thở của Tang Nhược vô thức ngừng Tùy......Đó là đạo diễn nổi danh thiên tài trong giới, với phong cách độc đáo và là một con người kiệt ngạo không bị trói buộc, ba năm trước, cái tên Úc Tuỳ này bắt đầu xuất hiện, với tác phẩm đầu tay của anh ta, nữ chính là Lam Nhiên, đã lấy được không ít giải thưởng Nhiên tiếp tục nói "Nếu em cảm thấy có thể làm được, thì đêm nay em đến gặp anh ta thử xem, chị sẽ để người đại diện của chị đưa em đến đó, nhưng có một chút vấn đề."Cô ấy dừng lại một chút."Bộ điện ảnh này tương đối có tính khiêu chiến, tất nhiên rồi, vị đạo diễn Úc này cũng rất có tính khiêu chiến và hơi khó tính." Cô cười " Còn có một cảnh có thể sẽ để lộ một phần lưng lớn, nên em xem thử mình có thể chấp nhận được hay không?"Tang Nhược không chút do dự, khóe môi khẽ nhếch "Lam lão sư, em muốn thử một chút.""Được, chị sẽ gửi cho em thông tin của vị đạo diễn ấy, hơn nữa cũng gửi luôn số của người đại diện cho em." Lam Nhiên vui vẻ nói "Em nhớ chuẩn bị thật tốt nha, chúc em thành công."Tang Nhược trong mắt lập lòe ánh sáng nhạt "Cảm ơn Lam lão sư."Lam nhiên cười "Đã nói gọi là chị Lam Nhiên rồi mà, thôi không nói nhiều với em nữa, đạo diễn đang gọi chị, chị phải qua đó đây, chị sẽ gửi số cho em.""Cảm ơn chị Lam Nhiên." Tang Nhược chân thành mà gọi một khi cô cúp máy, Đoạn Du liền hỏi tình hình như thế nào, Tang Nhược liền đơn giản nói chuyện Lam Nhiên giới thiệu cô đến buổi thử vai của đạo diễn điện ảnh Úc Du cả kinh đến ngưng thở."Thật sự là Úc Tùy!" So với sự bình tĩnh của Tang Nhược, cô ấy hiển nhiên kích động không ít "Nhất định phải đi, cố gắng chuẩn bị thật tốt! Tranh thủ nắm lấy cơ hội này!"Khi đang nói chuyện thì Lam Nhiên gửi thông tin Nhược liếc nhìn, Lam Nhiên nói với cô rằng trong bộ phim này nữ chính phải mặc sườn xám từ đầu đến cuối, cho nên chị ấy góp ý cho cô là nên mặc sườn xám để gặp Úc Tuỳ vào tối nay, lại dặn dò cô nghiên cứu kỹ nhân vật nữ cùng chị ấy nói với cô là tuy gặp mặt vào buổi tối, nhưng với nhân phẩm của Úc Tuỳ thì có thể yên tâm, chủ yếu là anh ta vội vã muốn chọn ra được nữ chính, đồng thời cũng mới trở về nước hôm qua, nên tối nay các bạn của Úc Tuỳ sẽ tổ chức sinh nhật cho anh thuận tiện đón gió tẩy ta không muốn bị dày vò nên dứt khoát chọn cùng một địa điểm Nhược có được tin tức, liền quyết định về nhà chuẩn Du muốn ở bên cạnh Tang Nhược, nhưng buổi chiều cô còn có việc khác, đã sớm lên kế hoạch từ lâu, thêm nữa công ty cũng gọi điện bảo cô về, cô liền bảo Châu Châu đi theo Tang Nhược, có việc gì thì ngay lập tức liên lạc cho an ủi Tang Nhược là cô không cần phải suy nghĩ nhiều về những điều ngày hôm Nhược đáp ứng.*************Khi màn đêm buông xuống, Tang Nhược đến địa điểm đã hẹn, hội quán Lan Châu si ngốc mà nhìn Tang Nhược, trong mắt có bong bóng hồng "Chị Nhược Nhược, chị mặc sườn xám trông thật đẹp, vừa thuần khiết vừa sắc dục, chị Nhược Nhược, nếu em có thể! Em chắc chắn sẽ lấy chị!"Tang Nhược bị lời nói của cô bé chọc cười, đang định nói cái gì đó, thì trong đầu lại đột nhiên nghĩ đến cái đêm uống rượu ở thành phố Đông, Hạ Cảnh Tay nói cô mặc sườn xám trông khó coi, bảo cô đừng mặc ngày nay anh chỉ liên lạc với cô đúng một lần."Chị Nhược Nhược, người đại diện của Lam lão sư đến rồi." Châu Châu chỉ ra ngoài xe nhắc nhở "Chúng ta xuống xe đi."Tang Nhược hoàn hồn, khóe môi nhếch lên một nụ cười hoàn mỹ và đúng mực."Được."Người đại diện của Lam Nhiên rất bận, bởi vì Lam Nhiên thích Tang Nhược, cho nên nguyện ý hỗ trợ và giới thiệu, nhưng người đại diện cũng có chuyện khác muốn xử lý, cho nên định giúp hai người giới thiệu xong sẽ rời Nhược rất cảm bên ngoài phòng, cô hơi căng thẳng, hít sâu một hơi rồi đi theo người đại diện tiến bọn họ bước vào, Úc Tùy đang pha trà, với những ngón tay thon dài và khuôn mặt tinh xảo có phần thanh tú nhưng lại có chút u ám, khiến người ta nhìn vào cảm thấy rất khó ta ngước lên, mắt liếc nhìn "Tang tiểu thư, mời cô ngồi.""Đạo diễn Úc." Tang Nhược lễ phép chào hỏi, rồi ngồi xuống đối diện đại diện nói hai câu liền rời phòng lớn như vậy chỉ còn lại hai người, bầu không khí có chút áp Tùy nhướn mi, giọng điệu cũng giống như tác phong của anh, cực kì hờ hững "Nữ chính là người mắc bệnh bệnh trầm cảm, cố chấp với tình yêu, tôi muốn xem biểu hiện của cô."Chỉ một câu Nhược ngưng thần nín nhưng...... Nghĩ đến bản thân mình, nghĩ đến việc Hạ Cảnh Tây đã khiến cô khổ sở thế nào trong khoảng thời gian này, mấy năm nay, có phải chăng cô đã quá chấp nhất đối với Hạ Cảnh Tây?Dần dần, dường như có những cảm xúc chua xót ngột ngạt, nặng nề đang bao phủ trái tim cô từng chút từng chút một, chúng khiến cô bí bách đến thở không lông mi run rẩy, dường như có sương mù hiện lên."Tang Nhược." Giọng Úc Tùy đột nhiên vang Nhược chạm phải đôi mắt tựa hồ không có nhiệt độ của anh, nhanh chóng thoát khỏi dòng cảm xúc của bản thân."Đạo diễn Úc."Úc Tùy vẫn bình tĩnh "Hai ngày kế tiếp tôi sẽ cho người chuẩn bị hợp đồng kỹ càng."Điều này có nghĩa là cô đã thành Nhược hơi giật mình, không ngờ mọi việc lại thuận lợi đến như vậy, cô nhất thời không phản ứng nhiên điện thoại trên mặt bàn rung lên, Úc Tùy liếc mắt, nói "Cô có thể đi được rồi."Tang Nhược hơi cong đầu ngón tay lên."Cảm ơn đạo diễn Úc." Những căng thẳng lo lắng của cô lặng lẽ được giảm bớt, trên mặt cô hiện ra chút ý cười nhàn nhạt, liền nói lời cảm Tùy đứng lên, nói chuyện không khách khí, trước sau như một "Không cần, nếu trong quá trình quay cô làm cho tôi không hài lòng, thì tôi có thể cho cô rời đi bất cứ lúc nào."Anh ta cầm điện thoại giống như định bước ra Nhược thấy vậy cũng liền đứng Tùy đang định ra ngoài đón người, Tang Nhược cũng đi vào thang máy rời đi, khi đi đến ngã rẽ, Úc Tùy đột nhiên kéo cô lại."Cẩn thận."Một đứa trẻ chạy ra ngoài và suýt đụng trúng Tang Nhược."Cảm ơn." Tang Nhược lễ phép nói lời cảm Tùy không nói thang máy mở ra, Tang Nhược rời Mạnh đột nhiên cà lơ phất phơ mà xuất hiện khoác tay lên vai Úc Tuỳ, làm mặt quỷ "Ayyyoooo, đạo diễn Úc của chúng ta cuối cùng đã nghĩ thông suốt rồi à, quyết định từ bỏ người phụ nữ không có lương tâm kia, kiếm một người đẹp khác để chơi rồi sao?"Anh ta sách một tiếng, cười đến cực kỳ ái muội "Em đã thấy rồi nha, mỹ nhân mặc sườn xám mà anh vừa chạm vào ấy, chậc chậc, tư thái kia, dáng người kia, chỉ thấy cái bóng thôi nhưng có vẻ rất ngon đấy! Gương mặt của mỹ nhân đó có đẹp hay không vậy hả?"Mặt Úc Tùy vô cảm gạt tay anh ta ra, liếc mắt một cái cũng không thèm cấp cho anh ta."Ai ai ai, nói cho tôi biết một chút đi mà, em trai đây cũng không cùng anh tranh đoạt, anh cũng đã ra đón em rồi, còn không có ý định cùng em tâm sự sao? Người phụ nữ kia tột cùng là người như thế nào vậy, trong sáng không, có quyến rũ không hả?"Hạ Mạnh một đường đuổi theo anh ta ríu rít, tới khi đến ghế lô cũng không buông tha cho Tùy ngại phiền, châm một điếu thuốc, lạnh giọng hỏi "Khi nào thì những người khác đến?"Hạ Mạnh bắt chéo chân, giật lấy hộp thuốc từ tay anh "Chắc cũng không lâu nữa đâu, nào có ai rảnh như anh, đến sớm như vậy để tán gái, Mặc Viễn có lẽ sẽ đến trễ một chút, đến cả anh Hạ gần đây cũng có chút bận......"Anh ta hút một điếu thuốc, nghĩ đến Tang Nhược người phụ nữ vô cùng đáng ghét kia, giật nhẹ khóe miệng không tiếng động cười lạnh, tràn đầy khinh anh ta chơi chết cô ta định tiếp tục dò hỏi chuyện người phụ nữ mặc sườn xám vừa rồi thì đột nhiên điện thoại Hạ Mạnh vang lên, là cuộc gọi từ ta nhẫn nại có lệ một lát, lại bị mắng cảm thấy ngồi ở đây hơi ngại nên quyết định đi ra ngoài đặt lên nắm cửa, kéo ra——Bất chợt nhìn thấy ngoài cửa có một cô gái mặc bộ sườn xám màu khói xanh đang đứng đó, những đường cong lả lướt hoàn mỹ được phô bày hết ra, vũ mị phong tình, cô đang chuẩn bị gõ hấp Hạ Mạnh cứng lại, trợn tròn cả trước đến nay cậu ta chưa bao giờ thấy một người phụ nữ nào mặc sườn xám lại đẹp như khi nhìn kỹ lại......Cô gái này không phải là người phụ nữ vừa lôi lôi kéo kéo với Úc Tuỳ sao?Tang Nhược?!Mẹ nó!Quả nhiên là đã ăn trong chén còn nhìn trong nồi!Cơn tức lần trước còn chưa còn chưa có biến mất, lúc này thù mới hận cũ trồng lên nhau, Hạ Mạnh từ trong lòng tức giận, chỉ vào mặt cô định mắng chưa kịp lên tiếng, một giọng nói trầm thấp có chút lạnh lẽo mang theo vài phần không vui. phát ra——"Em đang làm gì ở đây?"Hạ Mạnh nhìn anh Hạ!Mà lời này, là nói với Tang Nhược.+++++++++++++++++++++++++++++++++++++ ĐỪNG BUÔNG TAY ANH Tác giả Mộ Thời Yên Thể loại Hiện đại, showbiz, minh tinh xinh đẹp tài năng – người đàn ông thành đạt xuất chúng, trước ngược nữ 14 chương sau ngược nam đến cuối truyện, SẠCH_SỦNG, trước nữ truy sau nam truy, gương vỡ khó lành, HE. Độ dài 96 chương chính 75 chương chính văn + 24 PN cặp phụ Tình trạng Hoàn chuyển ngữ 75 chương chính văn, có pass quiz. Tình cảm mà Tang Nhược dành cho Hạ Cảnh Tây là ba năm yêu thầm và hai năm yêu nhau, mà hai năm này thực ra cũng chẳng khác đơn phương là mấy. Bởi vì trong suốt thời gian đó, cô giống như thiêu thân, lao vào anh không chút do dự, gọi thì đến, không gọi thì thôi. Ngay cả việc cô xinh đẹp và tài năng như vậy, nhưng chỉ vì anh mà không thể tiến xa hơn được, vì cô không chịu đóng cảnh thân mật với bạn diễn. Người quản lý của cô một ngày nhắc cô đến hai lần chia tay đi. Nếu có thể chia tay thì Tang Nhược đã không phải khổ sở như vậy. Có lẽ là yêu, mà cũng có lẽ là một loại chấp niệm nào đó. Cô không rời xa anh được. Ngay cả Hạ Cảnh Tây cũng nhìn thấy được chuyện này, cho nên anh không hề để tâm. Con gái mà, dỗ một chút là được. Thế nhưng, Hạ Cảnh Tây đã quên rằng, ai rồi cũng sẽ trưởng thành. Tang Nhược đã không còn là cô gái 20 tuổi ngây thơ ngày nào ngã vào vòng tay anh không chút do dự. Anh cũng không hề biết, thời hạn hai năm của cô… đã sắp hết. Anh không biết, bởi vì chưa từng hỏi đến, chưa từng quan tâm. Gia thế của cô như thế nào? Tại sao lại chấp nhận ở bên anh? Hạ Cảnh Tây chỉ biết, cô gái nhỏ này đã bỏ hết vốn liếng của mình để yêu anh, thế nên cô sẽ không bao giờ có thể rời xa anh được. Cho dù anh hờ hững, cho dù anh xem cô như một búp bê lồng kính, cho dù anh chưa bao giờ cho cô được một tình yêu mà cô hằng mong đợi. Nhưng anh sai rồi. Gia cảnh thật sự của Tang Nhược không thua kém gì anh, ở bên anh lâu như vậy, nhún nhường hèn mọn như vậy là bởi vì cô đã dùng tất cả dũng khí của mình, bất chấp sự ngăn cản của anh trai mình, để đánh cược một lần. Cô cược rằng, trong hai năm cô sẽ khiến Hạ Cảnh Tây yêu mình. Nhưng cô cũng sai rồi, Hạ Cảnh Tây giống như những lời mà anh cô đã nói. Người như anh, sẽ không yêu. Một người đàn ông thành đạt, xuất chúng và không coi trọng tình cảm. Tang Nhược đâm đầu vào tường nam đến chảy máu, cuối cùng đành chấp nhận số phận. Cô nói chia tay. Nhưng lúc đó, Hạ Cảnh Tây chỉ cười một tiếng, nói với cô đi rồi, thì đừng có về nữa. Cô đi thật, giống như đi chết. Không có một chút tin tức nào. Hạ Cảnh Tây bắt đầu hoài nghi tại sao không giống như những gì anh nghĩ? Cô yêu anh lắm kia mà? Bắt đầu từ hoài nghi, theo thời gian dần dần trở thành hoài niệm. Hạ Cảnh Tây trước mặt người khác sẽ không thừa nhận anh đã thay đổi vì cô, sẽ không thừa nhận anh đã thực sự rung động với cô, cho dù trong lòng trống rỗng khó chịu, nỗi nhớ giày vò, anh cũng sẽ không thừa nhận. Bởi vì có ý nghĩa gì nữa đâu, khi Tang Nhược không còn ở bên anh nữa. Quả thật, anh trai Tang Nhược giấu cô rất giỏi. Mang cô về nhà, từ từ chữa lành vết thương lòng của cô, cho cô một cuộc sống mới, cuộc sống tự do, cuộc sống không bị ảnh hưởng bởi Hạ Cảnh Tây. Nỗi đau càng lớn, nỗi hận càng sâu. Tang Nhược bước ra khỏi quá khứ, vùng lên rực rỡ như phượng hoàng tái sinh. Những gì cô phải kìm nén trước kia vì Hạ Cảnh Tây, thì bây giờ không còn có thể ngăn cản cô được nữa. Đến lúc trở về rồi. Hạ Cảnh Tây gặp lại Tang Nhược trong một vai trò hoàn toàn mới. Nếu như lúc trước cô chỉ có thể cùng anh hẹn hò trong bí mật, thì giờ đây, những người theo đuổi cô chỉ hận không thể mang cô theo bên mình khắp mọi nơi, nói với cả thế giới rằng mình sắp có được cô. Nhưng một con người như Hạ Cảnh Tây làm sao có thể để chuyện đó xảy ra? Lúc trước chính vì sợ có người sẽ tranh giành cho nên mới giấu cô đi, bây giờ lại càng không thể để người khác chiếm được. Trong bóng tối, anh lặng lẽ dẹp bỏ mọi chướng ngại, lần nữa muốn mang cô về bên mình. Đáng tiếc, Tang Nhược đã không còn là cô gái nhỏ ngày xưa nữa rồi. Cô có gia thế, có tiền tài, có danh vọng. Lúc trước, thứ duy nhất khiến cô không buông bỏ được chính là tình cảm đối với anh, nhưng bây giờ, thứ tình cảm xa xỉ đó, cô không cần nữa. Thế nên, Hạ Cảnh Tây cũng chẳng thể tạo áp lực cho cô được nữa. Cô nhìn thấy anh liền cách xa ba thước, không muốn nhìn cũng chẳng muốn tiếp xúc. Nụ cười rực rỡ của trước kia, cũng chẳng còn dành cho anh. Hạ Cảnh Tây hối hận. Nhưng còn có thể làm gì được đây? Chỉ có thể mặt dày theo đuổi Tang Nhược lại từ đầu mà thôi. Nhưng nào có dễ dàng giống như những cặp đôi khác. Người ta là từ chưa có tình, vun đắp thành tình. Còn anh? Chính là từ hố sâu vạn dặm, chữa lành tổn thương, từ hận chuyển sang không hận, rồi muốn bồi dưỡng cái gì thì bồi dưỡng. *Đây là hành trình theo đuổi của Hạ Cảnh Tây đã rút gọn 2000 từ, tóm gọn bằng một câu thảm không nỡ nhìn. Đối với sự thay đổi của Hạ Cảnh Tây, Tang Nhược không phải không nhìn thấy. Những hành động chiếm hữu ích kỷ của anh trước kia cũng đã được giải thích, nhưng tổn thương cũng đã tổn thương rồi. Anh xem thường tình cảm của cô, là sự thật. Thế nên, Tang Nhược muốn cho anh trải qua từng cảm giác của cô ngày xưa. Hèn mọn là thế nào, hy vọng để rồi thất vọng là thế nào. Yêu đến chết đi sống lại là thế nào. Hạ Cảnh Tây trải nghiệm từng chuyện một, dần dần hiểu được những gì mình nhận được hôm nay là đáng đời. Thế nên, chẳng những không chùn bước, mà anh còn kiên định hơn trong việc theo đuổi Tang Nhược. Người như anh, chỉ có anh không muốn, chứ không có chuyện anh muốn mà không có được. Sau khi nhận rõ lòng mình, Hạ Cảnh Tây đương nhiên cũng dần bình tĩnh, lại trở về là một Hạ Cảnh Tây lạnh lùng sắc bén, vận dụng năng lực vượt trội từ trước đến giờ của mình, một lần nữa mang Tang Nhược quay về bên anh. Thật lòng mà nói, vì yêu mới sinh hận, còn hận là còn yêu. Tang Nhược cũng vậy. Cô bị anh tổn thương rất sâu, nhưng cũng chính vì vậy mà tim cô khắc anh cũng rất sâu, khó lòng mà gỡ bỏ. Cô buông tay, nhưng không buông lòng. Chỉ là muốn nhìn xem một chút, năm năm thanh xuân đầy đau khổ của cô có đổi được một tấm chân tình của người đàn ông mang tên Hạ Cảnh Tây hay không mà thôi. Nhìn anh khổ sở cô cũng đâu có vui, thấy anh thất vọng, cô cũng đau lòng. Giày vò đủ rồi, tha thứ đi thôi. Hạ Cảnh Tây, em có thể cho anh một cơ hội, hy vọng anh có thể trân trọng. Tang Nhược, chỉ cần em đừng buông tay anh, anh có thể. Đọc truyện tại

truyện đừng buông tay em