Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc - Chương 45- Website đọc truyện online miễn phí mãi mãi - tamlinh247. "Phát âm sai rồi." Cố tổng lại phát điên rồi: Tôi Ở Thành phố Tu Tiên: Long Phượng Song Bảo: Vợ Bầu Lại Muốn Chạy Là con trai trưởng của ông Võ Quốc Thắng, Nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị Kienlongbank. ông Võ Quốc Lợi cũng chính là con rể của "chúa đảo" Tuần Châu Đào Hổng Tuyển. Tại Kienlongbank, tân Phó Tổng giám đốc Võ Quốc Lợi đang sở hữu 15.170.163 cổ phần, chiếm 4,69% Ông Lê Tấn Hùng: 'Tôi không có động cơ tư lợi' TP HCM Cựu tổng giám đốc Sagri Lê Tấn Hùng khai lý do chuyển nhượng dự án cho tư nhân là để thoái vốn Nhà nước, lập khống hồ sơ rút 13,3 tỷ đồng là lo cho nhân viên. Tổng giám đốc VNSTEEL Nguyễn Đình Phúc Bộ máy quản trị 6 chữ "vàng" Tổng giám đốc Nguyễn Đình Phúc chia sẻ quyết tâm phải xây dựng bộ máy quản trị với 6 chữ vàng "Gọn nhẹ - Hiệu quả - Hiệu lực". 6 chữ này chính là 3 mục tiêu mà ông cho là cần thiết nhất của VNSTEEL trong giai đoạn hiện nay. Đôi mắt Hạ Tử Du trầm hẳn xuống, khẽ lên tiếng, "A" Chị Dư chú ý tới gương mặt của thoáng ảm đạm của Hạ Tử Du, không nhịn được trêu đùa, "He he, vừa mới tách ra đã nhớ Tổng giám đốc rồi?" Hạ Tử Du xấu hổ đỏ mặt, "Nào có!" Trên thực tế là cô muốn hỏi Đàm Dịch Khiêm vài chuyện về Đường Hân. Như đã đưa tin, Công an TP Hà Nội vừa ra quyết định khởi tố vụ án hình sự vi phạm quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng. Ông Trương Quang Việt, giám đốc Trung tâm kiểm soát bệnh tật (CDC) Hà Nội và kế toán trưởng của đơn vị này cùng bị bắt khẩn cấp p5dcWew. Miệng giữ nguyên hình chữ “A”, Hạ Hải Dụ trợn mắt há hốc mồm, trước mắt là một màn ảnh đặc sắc sinh hương, người phụ nữ như rắn nước quấn lấy thân người đàn ông, hai đai đeo trên váy an toàn chảy xuống đất, trước ngực cao vút miêu tả sinh động, áo sơ mi của người đàn ông thì hoàn toàn cởi bỏ, lộ ra một tấm lưng tinh tráng không mất cảm mĩ, một tay vong quanh eo người phụ nữ thật chặt, một tay cởi thắt lưng của mình, cô nghĩ nếu trễ hơn nửa giây, hắn tuyệt đối sẽ cởi quần!“Đáng chết!” Đường Húc Nghiêu khẽ nguyền rủa lên tiếng, thật vất vả chỗ đó khôi phục cảm giác, anh mới muốn kiểm nghiệm thử, nhưng lại bị người khác cắt đứt, anh có một loại xung động muốn đem người đang thét chói tai bầm thây vạn mẽ, ánh mắt như muốn giết người bắn tới Hải Dụ đón nhận tầm mắt, hừ, quả nhiên là anh ta!Bốn mắt nhìn nhau, trong không khí bốc cháy tia lửa xẹt xẹt, Hạ Hải Dụ chợt khẽ run rẩy, theo bản năng sẽ phải lui về phía sau, nhưng vừa nghĩ, không đúng nha, không mặt mũi gặp người phải là anh mới đúng, ban ngày liền động dục, đơn giản là cầm thú! Hơn nữa còn ở nơi như thế này! Cần phải đem anh ta giam lại! Tránh cho thương tích phong hóa!“Đường thiếu gia, anh nhìn cô ta làm gì, nhìn người ta còn chưa đủ sao?” Người phụ nữ chưa thỏa mãn dục vọng không cam lòng bị bỏ quên, đôi môi đỏ chót chu Hải Dụ da gà vẩy đầy đất, người đàn bà như vậy anh ta cũng ăn được?!Đường Húc Nghiêu nháy mắt cũng không thèm, đem phản ứng của Hạ Hải Dụ toàn bộ nhìn ở trong mắt, xem ra cô đối với ánh mắt của anh có ý kiến? Làm ơn đi, nếu không phải một cước kia của cô quá ác, anh cũng không phải bụng đói ăn quàng như vậy!“Đi!” Môi mỏng bật ra một chữ, nghe không ra cảm Hải Dụ sửng sốt, người đàn bà đối cô nở một nụ cười chiến thắng, tiểu nha đầu, muốn phá hư chuyện tốt của tôi, nghĩ giỏi lắm!“Đi thì đi, ai thèm ở đây xem các người bán thịt ’a” Hạ Hải Dụ bĩu môi, xoay người muốn đi.“Đứng lại! Không phải là bảo cô đi!” Đường Húc Nghiêu nheo lại mắt.“Không phải tôi thì ai?!” Hạ Hải Dụ không giải thích được, liếc mắt nhìn khuôn mặt người đàn bà nhân kia vặn vẹo bừng tỉnh hiểu ra.“Đường thiếu gia......” người đàn bà nhân cố gắng làm nũng, cố gắng vãn hồi tâm ý người đàn ông, đồng thời ánh mắt quét về phía Hạ Hải Dụ đầy vẻ oán Húc Nghiêu cười cười, từ trong túi móc ra một chiếc thẻ vàng nhét vào tay ngườ đàn bà, “cưng yêu, áo lót Chanel số lượng hạn chế hôm nay đưa ra thị trường, không nhanh mua sẽ bị bán sạch đấy!”“Ghét, người ta mua cái đó còn không phải là muốn mặc cho Đường thiếu gia nhìn!” Người đàn bà vừa nói, vừa cười nhận lấy thẻ vàng, sau đó ưỡn ngực rời hoa sân thượng chỉ còn lại hai người bọn họ, không khí có chút tế nhị, Hạ Hải Dụ lại thấy Đường Húc Nghiêu từng bước tới gần, cô không nhịn được tim đập có chút nhanh, “Anh...... Anh đừng có tới đây!”Khóe miệng anh chứa đựng ý cười, tới gần hơn, không có mặc quần áo lồng ngực dấn tới trước mặt Hải Dụ gương mặt đỏ lên,, gặp quỷ, cô cư nhiên cảm thấy anh ta như vậy rất gợi cảm!“Cô rất sợ tôi?!” Thanh âm khàn khàn mê người xuyên qua tai cô, mang đến một cỗ tê dại.“Sợ a, tôi sợ anh có Aids, sẽ lây bệnh!”Aids?!Lây bệnh?!Đường Húc Nghiêu nhíu mày, đáy mắt thoáng qua một tia nguy hiểm, bất ngờ bắt lấy tay cô, “Cô không nói tôi cũng quên mất, tìm những người đàn bà kia quả thật có chút nguy hiểm, cho nên tôi đổi ý —— do cô thay thế vậy!” Đường Húc Nghiêu vừa có vẻ ngoài điển trai, gia thế lại tốt, tương lai sáng ngời, còn đang là Tổng giám đốc công như anh có vô số phụ nữ theo đuổi, ai ai cũng ngóng chờ xem rùa vàng này sẽ rơi vào tay ai, không ngờ anh lại mập mờ cùng một thiếu nữ tên Hạ Hải Dụ Cuộc tình của hai người bắt đầu thực ngẫu nhiên, như một sự tình cờ đến bất ngờ và cũng không ai để ý, vô tình họ đã bước vào cuộc đời nhau từ lúc đầu tiên gặp mặt, cô say rượu ầm ĩ, la hét người có tiền đều không phải là thứ gì tốt cả! Kết quả cô sai lầm rồi, cái giá phải trả là bị anh ta cướp đi nụ hôn đầu, hơn nữa còn là hôn lưỡi a a a! “Đường Húc Nghiêu, tôi thật sự không muốn đi, chuyện của Đường gia các người không liên quan gì đến tôi!”.Đường Húc Nghiêu lành lạnh nở nụ cười” Không liên quan đến em?! Chuyện của em với Thần Dật từ trên xuống dưới có ai mà không biết, sau đó em lại chạy đến trêu đùa anh, bây giờ em duy trì trong sạch cho cả hai sao?!”.“……..” Hạ Hải Dụ tức không nói lên lời” Đường Húc Nghiêu, anh đừng có mà ngậm máu phun người, trước kia tôi cùng Thần Dật chỉ là quan hệ đơn thuần, hơn nữa cũng đã là quá khứ rồi, nói cái gì mà tôi đến trêu đùa anh, tôi trêu đùa anh lúc nào, tôi trêu chọc anh cái gì rồi hả?!”.“Không thừa nhận!? Lần đầu tiên gặp mặt anh bao hết cả quán rượu em nói xằng nói bậy, còn đá anh, lần thứ hai gặp mặt, miệng em đầy ác độc nguyền rủa anh, rồi say khướt nôn hết lên người anh, một đêm anh phải chăm sóc em em có biết không, sáng thứ hai em lại dám vẽ động vật lên trên mặt anh…..Từ khi vào Đường Thịnh, những việc xấu hổ của em đầy rẫy, em hãy tự mình suy nghĩ một chút đi, em bưng nước nóng làm bỏng hai mắt của anh có đúng hay không, ở bãi đỗ xe em làm hỏng chuyện tốt của anh có đúng hay không, em chủ động chạy đến trước mặt anh mong anh hiến tủy cứu Hải Tinh có đúng không……..Hạ Hải Dụ em là người phụ nữ của anh rồi, chuyện của anh cũng sẽ là chuyện của em, em đừng nghĩ em đặt mình ngoài mọi chuyện!”.Đường Húc Nghiêu hầm hừ không nói đạo lí, lửa giận từ đáy lòng bốc lên hừng hực, chính là cô tự nhiên đem cuộc sống của anh rối thành một đống, chính vì cô mà tâm trạng của anh không thể khống chế, chính là cô trêu đùa anh!.“……..” Hạ Hải Dụ muốn điên rồi, anh ta là cố tình gây sự! Nếu không phải anh ta chạy tới cường hôn cô, sau đó mọi chuyện liên tiếp cũng sẽ không xảy ra, anh ta đúng là vừa ăn cướp vừa la làng mà! Đại thiếu gia làm gì mà ai dám quản! Bệnh thiếu gia ở giai đoạn cuối!“Dừng xe! Tôi muốn xuống xe! Nếu không tôi nhảy ra khỏi xe!”. Hạ Hải Dụ vừa nói tay vừa nắm lấy cửa Húc Nghiêu bị hành động của cô khiến cho tim gan anh đều run sợ, nhưng mà, anh làm sao lại có thể để cho một cô gái uy hiếp!?Tay anh mở cửa xe khác bên cạnh, hung hăng đe dọa” Em nhảy, anh cũng sẽ nhảy!”.Hạ Hải Dụ hít phải một ngụm khí lạnh, cô biết không phải là anh ta nói đùa, Đường thiếu gia từ nhỏ được bao bọc, tính khí rất kiêu ngạo, biểu tượng của sự ngang ngược, thật ra thì chính xác hơn, từ trong xương tủy đã cố chấp, không để cho bất cứ một ai nghi ngờ sự kiêu ngạo của anh ta, anh ta nói được sẽ làm được!Không dám mang tính mạng của anh ra đùa, cô đành phải thỏa hiệp, từ từ thu lại kiêu ngạo, nén giận một lần nữa lại yên – Royce một đường đi thẳng, cuối cùng dừng lại ở khách sạn quốc tế Kim ngoài ý muốn, khách khứa đã về hết, nhưng Đường gia từ trên xuống dưới đều không thiếu một Húc Nghiêu kiên quyết kéo Hạ Hải Dụ đến trước mặt mọi người, cằm hơi hơi nhếch lên, ngạo mạn, mà lại kiên quyết như muốn tuyên bố- Đây là người yêu của tôi!Hạ Hải Dụ không dám nhìn anh, lại càng không dám nhìn xung quanh, chỉ cúi gằm đầu xuống, trong đám người, không đếm được có biết bao nhiêu người chiếu ánh mắt sắc bén như dao lên trên người cô, chỉ ngoại trừ một người-Thần Dật nhắm hàng mi xuống, trong đáy mắt một mảnh đau thư “Hạ Hải Dụ, cô không phải đang thiếu tiền sao, tôi cho cô!”“Hạ Hải Dụ, chỉ cần cô làm người phụ nữ của tôi, tôi sẽ mua cho cô một vạn cái Transformers!”“Hạ Hải Dụ, làm người phụ nữ của tôi, bao nhiêu tiền cũng có thể!”Đường Húc Nghiêu đứng trước mặt cô từ trên cao nhìn xuống, giơ tay lên vỗ vài phát, một đoàn Boeing 747 gào thét bay đến, tiền mặt bó lớn bó nhỏ từ trên rơi xuống, vẻ mặt của hắn vẫn kiêu căng không ai bì nổi như vậy.“Đường Húc Nghiêu, anh cùng đống tiền thối của anh cách xa tôi một chút! Cút! A a a a a......”Phanh ngồi dậy, tỉnh Hải Dụ mặt đen lại, khốn kiếp, dám vào giấc mơ của tôi!Nhìn đồng hồ, không xong, sắp trễ rồi!Bay khỏi giường, rửa mặt, đánh răng, thay quần áo, ngắn ngủn mười lăm phút sau, Hạ Hải Dụ rời khỏi nhà, chạy thẳng tới công ty.◎◎◎Tập đoàn Đường Hải Dụ cầm một phần văn kiện tới phòng làm việc của tổng giám đốc, đẩy cửa, liền ngây ngẩn cả chớp kéo xuống, che lại ánh sáng bên ngoài, bên trong phòng có rất nhiều cây nến, bày thành hình trái tim, tạo một không khí lãng mạn, trên đất còn trải thảm đỏ, bàn làm việc cũng bị chuyển đi, thay vào đó là bàn ăn màu trắng kiểu dáng Châu Âu, phía trên bày đầy hoa tươi rượu ta lại làm cái trò gì thế?!Nghi hoặc chồng chất, khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Hải Dụ mờ mịt càng lộ vẻ xinh Húc Nghiêu ngẩng đầu nhìn cô, trong lòng có một ý nghĩ ngày càng mãnh liệt, muốn cô!Phụ nữ đều yêu tiền yêu lãng mạn, nếu cô không lấy tiền, vậy anh liền đổi lại kế sách khác, không tin cô còn có thể cự tuyệt!Tay nâng lên bó hoa đã sớm chuẩn bị, môi mỏng khẽ giơ lên theo một độ cong cũng mang theo vài phần khinh thường, “Cho em.”Hoa hồng Scotland, một bó bảy đóa, một đóa bảy màu, trên thế giới không có bó thứ Hải Dụ nhíu lông mày, cái tên công tử đào hoa này, vẫn chưa từ bỏ ý định, lại còn đem cô thành cái loại phụ nữ ham mộ hư vinh, ghê tởm!Con ngươi đảo lòng vòng, Hạ Hải Dụ cố nén chán ghét trong lòng, làm bộ sợ hãi than lên, “Thật là xinh đẹp a!”Đường Húc Nghiêu nhíu mày, tương đối hài lòng với biểu hiện của cô, anh biết, không có phụ nữ nào có thể kháng cự loại hấp dẫn này!Hạ Hải Dụ ném cho anh cái ánh mắt mị hoặc, thanh âm mềm nhũn, giống như thẹn thùng, “Cám ơn......”“Em thích là tốt rồi.” Thân thể cao lớn không nhịn được nhích tới gần, nghiêng người nghĩ muốn âu lúc này, Hạ Hải Dụ mặt phút chốc thay đổi, bất ngờ đánh úp, tay nhỏ bé giơ lên, đem hoa hồng đầy gai hung hăng đánh vào mặt anh ta.“Hoa quý như vậy, Đường thiếu gia ngài tự mình hưởng thụ đi!”“Cô......” Đường Húc Nghiêu mặt co rút, đau đớn khó không nhịn Hải Dụ cười đến đắc ý, “Ôi, gai hoa ghim trên mặt, rất đau đi, Tổng giám đốc đại nhân, thư kí nhỏ tôi đây giúp ngài gọi xe cứu thương nhé!”Phanh!Đóng cửa đi!“Hạ Hải Dụ, cô chờ xem, một ngày nào đó cô sẽ phải cầu xin tôi!” Bạn đang đọc truyện Tổng Giám Đốc, Tôi Sai Rồi! của tác giả Tiểu Thiến Thiến. Người như anh có vô số phụ nữ theo đuổi, ai ai cũng ngóng chờ xem rùa vàng này sẽ rơi vào tay ai, không ngờ anh lại mập mờ cùng một thiếu nữ tên Hạ Hải Dụ Cuộc tình của hai người bắt đầu thực ngẫu nhiên, như một sự tình cờ đến bất ngờ và cũng không ai để ý, vô tình họ đã bước vào cuộc đời nhau từ lúc đầu tiên gặp mặt, cô say rượu ầm ĩ, la hét người có tiền đều không phải là thứ gì tốt cả! Kết quả cô sai lầm rồi, cái giá phải trả là bị anh ta cướp đi nụ hôn đầu, hơn nữa còn là hôn lưỡi a a a!Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Đừng Chọc Nhầm Công Chúa hay Ác Ma Tổng Tài Càng Hận Càng Yêu của cùng tác giả. Thứ Hải Dụ đúng giờ đi phòng thư kí ba vị thư kí thâm niên khác vẫn như cũ hất hàm sai khiến.“Tiểu Hạ, photo một bản văn kiện số 12!”“Tiểu Hạ, mang văn kiện số 19 đến tầng ba!”“Tiểu Hạ, phòng họp thứ nhất một lát nữa sẽ dùng, cô đi kiểm tra xem!”Tộc đi làm ghét nhất ngày thứ hai rất BLUE, Hạ Hải Dụ lại loay hoay ngay cả thời gian tức giận cũng không có, trong phòng thư kí tổng cộng có bốn người, theo như thứ tự sắp xếp lý lịch cá nhân cô chính là cơ bản chính là làm việc vặt, công việc làm nhiều nhất, cầm tiền lương ít nhất.“Tiểu Dụ nhi, đến phòng làm việc của tôi một chút!” Đột nhiên tổng giám đốc gọi điện thoại chuyên cơ thanh âm từ tính truyền nhỏ của Hạ Hải Dụ nắm chặt thân dưới của máy, muốn chết, ở công ty mà dám gọi cô như vậy, bị người khác nghe được thì làm sao!Đắc tội câu dẫn tổng giám đốc cô đảm đương không nổi đâu!Sẽ bị những ánh mắt cùng giới giết chết tươi!Chợt, rùng mình một cái.“Tại sao không đáp lại? Bị thanh âm của tôi mê hoặc sao?” Rõ ràng hài trán Hạ Hải Dụ xuất hiện ba đường vạch đen, cái này là tự luyến cuồng!Mắt len lén liếc nhìn bốn phía, ba vị thư kí khác đang bề bộn không thể tách rời, hình như không phát hiện đến sự khác thường của cô.“Tôi lập tức đi.” Hạ thấp giọng, Hạ Hải Dụ nhẹ nhàng quẳng điện thoại nhàng di chuyển cái ghế, thật cẩn thận đứng lên, bước đi cũng nhẹ nhàng, sợ bị người phát tới 11 giờ, chính là thời điểm phòng thư kí bận rộn nhất, những nhân viên ở ngành khác chuyển tới không ít văn kiện, đồng nghiệp tới tới lui lui thỉnh thoảng đi qua người cô, lễ phép mỉm cười.“Hạ thư kí khỏe.”“Vâng, cô mạnh khỏe cô mạnh khỏe.”Hạ Hải Dụ cười đến cứng ngắc, rất muốn tìm lá cây che lấp mình đi, trong tay nắm hai phần văn kiện thật chặt, có tật giật mình chạy một mạch vào phòng làm việc của tổng giám khi an toàn tiến vào, cô thở phào nhẹ nhõm.“Sao chậm như vậy?! Từ phòng thư kí tới đây chỉ cần năm phút đồng hồ?!” Ngữ khí của anh không thể nào thân thiện, nhưng khóe miệng lại chứa nụ cười mê Hải Dụ híp híp mắt, muốn một quyền đập bẹt cái mặt không có hảo ý của anh ta, “Tìm tôi có chuyện gì đây?!”“Cũng không có gì, chỉ là muốn hỏi một chút cô buổi trưa muốn tới chỗ nào hẹn hò mà thôi.” Hai tay anh vòng trước ngực dựa vào thành ghế, tư thái nhàn nhã.“Hẹn hò?!” Cô bị cách dùng từ kinh hãi của anh dọa sợ.“Chính là cùng nhau ăn cơm.”“Tôi không đói bụng!”Vừa dứt lời, bụng liền hát lên “Kế không thành”, phát ra tiếng “Ọt ọt “.Gương mặt Hạ Hải Dụ sung huyết đỏ bừng, muốn chết, dám kêu lớn như vậy!

tổng giám đốc tôi sai rồi