Vợ Ơi, Đừng Chạy - Chapter 2.1. Vợ Ơi, Đừng Chạy. - Chapter 2.1. (Cập nhật lúc: 11:03 07-03-2022) Nếu không xem được vui lòng đổi "SERVER" để có trải nghiệm tốt hơn. Hướng dẫn khác phục lỗi nếu ảnh bị lỗi ở tất cả các chap. Server VIP. Em ơi lại gần anh nữa đi Em hãy nhìn thẳng mắt anh này Anh sẽ rất hạnh phúc, nếu sớm mai tỉnh giấc, người đầu tiên anh trông thấy chính là em (Chỉ cần em hứa) trọn đời yêu anh nhé em. Làm vợ anh nhé em . Tải Nhạc Về Máy Làm Vợ Anh Nhé hay nhất, Nếu không xem được truyện, vui lòng để lại bình luận cho chúng mình biết nhé! Từ khóa: đọc truyện Cô Sát Thủ Ơi Yêu Nhau Nhé Chap 25, truyện tranh Cô Sát Thủ Ơi Yêu Nhau Nhé Chap 25, Cô Sát Thủ Ơi Yêu Nhau Nhé Chap 25 tiếng Việt. Vui lòng xem các thông báo chung của hệ thống Truyện Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé của tác giả Nguyễn Nhiễm - Chương 1: Mang thai rồi. Đọc truyện online. ĐĂNG NHẬP. Truyện VIP; Truyện Tiên hiệp; Từ Lạc nén lại đau xót trong lòng, cười yếu ớt, để lộ cái răng khểnh duyên dáng. "Dù sao anh cũng yêu Tâm Nhã. Saka Trương Tuyền tin vào tình yêu qua "Cám ơn nhé chồng ơi". Ca khúc mới, Music Tháng Bảy 29, 2021. Saka Trương Tuyền bất ngờ tung ca khúc "Cám ơn nhé chồng ơi" sau một thời gian tìm cho mình nguồn cảm xúc mới vì chính Saka Trương Tuyền không muốn đứng lại vì những câu Nghe nhạc hot Vợ Ơi, Anh Yêu Em hay nhất, Nghe nhạc hay Vợ Ơi, Anh Yêu Em online. TaiNhac365.Org. Tình yêu nhỏ bé Em! Luôn ở bên anh nhé Tóm lại là anh yêu em còn những chuyện khác thì bỏ qua đi DK: KQ0RBAc. Tác giảNguyễn Nhiễm Thể loạiTruyện Ngôn Tình , Truyện Ngược , Truyện Sủng NguồnSưu tầm Tình trạngĐang cập nhật Lượt đọc913 Cập nhật30/06/2021 Năm năm yêu anh, Từ Lạc mong mỏi Diệp Thành một ngày nào đó sẽ chấp nhận tình cảm này, thế nhưng cái cô chờ đến là kết cục bị đuổi ra khỏi lại biết mình có con với anh, nỗi đau chồng chất, vết thương trong lòng, đau khổ thể xác, vất vả nuôi một ngày, Diệp Thành lại quỳ trước cô mà nói Vợ ơi, tha lỗi cho anh, chúng ta yêu lại có tha thứ hay không? Chương mới cập nhật Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé Danh sách chương Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé Từ Lạc dùng 5 năm để yêu Diệp Thành, ấy vậy kết cục của cô vẫn là bị anh đuổi ra khỏi nhà. Đau đớn, dằn vặt, khi biết mình mang thai con anh. Cô một mẹ đơn thân nuôi con.. Rồi một ngày, Diệp Thành lại quỳ trước cô mà nói. Vợ ơi, tha lỗi cho anh, chúng ta yêu lại nhé. Cô có đồng ý tha thứ cho anh hay không? Thể loại Ngôn tình, ngược trước, sủng sau, HE. Nhân vật chính Diệp Thành x Từ này do Nguyễn Nhiễm cho phép NovelToon đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của NovelToon   Mặt Diệp Thành bỗng nghệt ra, hắn thắc mắc hỏi, " cảm giác nghi thức là sao?"Thu Lan chán nản nhìn Diệp Thành. " Sao cậu ngốc thế, tôi nói này Diệp tổng, tôi mặc dù chưa có từng yêu đương, nhưng cũng biết trong tình yêu ấy, cảm giác nghi thức chính là không thể thiếu. Nó mang đến cho người ta một cảm giác an toàn, trịnh trọng và hứa hẹn, cũng gần như một loại thuốc an thần vậy."Diệp Thành nhìn 3 con búp bê kia, hắn bấy giác lắc đầu, " tôi vẫn không hiểu lắm, mấy câu từ cô nói."Thu Lan day day mi tâm, " hầy, cậu thật là...theo như cách mà tôi nghĩ, thì cảm giác nghi thức chính là một lời hứa quan trọng cho chính tình cảm của một người dành cho người mà họ yêu. Là lời hứa, lời hứa đó."Thu Lan vẫn thao thao bất tuyệt. " Diệp Thành à, chuyện hiện tại mà cậu cần làm nhất, chính là tìm thời cơ thích hợp, trịnh trọng nói với Từ Lạc, rằng anh yêu em ấy."Trái tim Diệp Thành khẽ run trước gặp Lương Minh Phương, sau khi cô vạch rõ tâm sự cho hắn, hắn không chỉ một lần nghĩ qua, muốn ở trước mặt Từ Lạc, trực tiếp nói suy nghĩ của mình với một lần rồi lại một lần, hắn đều không thể dám mở miệng, lại câm nín rút không biết là sợ bị Từ Lạc lạnh lùng cự tuyệt, hay là chữ yêu kia khiến hắn cảm giác có hơi khó có thể mà mở miệng....Thật không thể nào biết Thành ôm 3 con búp bê lên, hắn nói, "nếu làm như vậy thật sự có tác dụng sao?"" Có tác dụng hay không để nói sau đi." Thu Lan đứng dậy, giống như chị gái chỉ điểm cho em trai, " Diệp Thành, tôi nói cậu đừng giận, hay trách tôi, tôi là cấp dưới của cậu, tôi nói ra có hơi quá phận một chút, nhưng tôi vẫn sẽ nói, cậu đó, nếu mà thích Lạc Lạc, nhưng ngay cả đường đường chính chính nói mình đã hối hận và yêu thích ra khỏi miệng cho em ấy biết, vậy thì cậu nhất định sẽ triệt để mà đánh mất Lạc Lạc đó."Diệp Thành trầm mặc một hồi, bỗng nhiên mở miệng nói, " ngày 20 này."" Cái gì ?" Thu Lan khó hiểu."Hôm nay là ngày 18 đúng không?" Mắt Diệp Thành bỗng sáng lên, hắn nói, " ngày kia chính là sinh nhật của Từ Lạc, sinh nhật của cô ấy chính là thời điểm thích hợp nhất, lần này, tôi muốn cho cô ấy một sinh nhật thật hạnh phúc, để cô ấy biết đến suy nghĩ của tôi."Thu Lan nhẹ nhàng cười một tiếng, " đúng vậy, nên Diệp tổng à, cậu thật sự một chút cũng không thể phạm sai lầm nữa, cậu không còn cơ hội để thử nữa đâu, phải dứt khoát làm thật đi."Cả người Diệp Thành chìm trong trầm mặc, sau đó trầm giọng ừ một tiếng, rồi ôm 3 con búp bê kia đến quầy tính chủ quán không biết đã tỉnh dậy từ khi nào, ung dung xen lẫn chán chường, nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ. Khỉ thật, trời thì lành lạnh, mà còn có người đến mua đồ chơi, nhưng mà ông ta vui vẻ cực kì, cười đến híp cả hai mắt, " tổng cộng là 150 tệ, tôi giảm 10% cho cậu, tặng thêm cho cậu một con gấu lông nhung."Diệp Thành nhìn bộ dạng vui vẻ của ông chủ quán, bất giác khóe môi hắn cũng cong lên, gật gật chủ quán cười nhẹ nhàng, đóng gói kĩ đồ chơi kia lại, rồi đưa cho Diệp Thành, "cậu đi thong thả nhé."Diệp Thành nhận đồ, rồi xoay người rời khỏi cửa hàng, nhưng chưa được hai bước, hắn quay người lại hỏi, " ông chủ à, xung quanh đây.....có ngôi chùa nào không?"" Chùa sao?" Ông chủ khẽ nâng cằm, cau mày, khuôn mặt hơi mập của ông ta vặn thành cái bánh bao, " có thì có đó, nhưng mà hơi xa. Nếu cậu muốn đi, thì phải ngồi xe bus đến chân núi, men theo bảng hướng dẫn ở dưới chân núi, ở phía trước không xa chính là chùa Kính Tâm."Diệp Thành gật gật chủ lại vô cùng nhiệt tình mà nói tiếp, " chùa Kính Tâm ở chỗ chúng tôi, cực kỳ nổi danh đó. Nghe nói là, bất luận là ai, đến đó cầu tài lộc, cầu vận may, cầu tình duyên, hay cầu con cái, chỉ cần lòng thành tâm, liền cầu gì được nấy. Mỗi lần năm mới tết đến, người ở đó hả, mênh mông luôn. "" Vâng, cảm ơn." Diệp Thành đáp lại một câu rồi xoay người đi lúc đi ra ngoài rồi, Diệp Thành giao túi đồ chơi vào tay Thu Lan, dặn dò, " chị bảo quản cẩn thận, mang về phòng khách sạn giúp tôi."Thu Lan nhận lấy túi, trong đáy mắt xoẹt qua một tia kinh ngạc, " Diệp tổng, đừng nói với tôi là cậu muốn đi đến đó thật nha."" Ừm, " Sắc mặt Diệp Thành chợt đỏ lên, "tôi muốn đi xem chút."Trước đây, Diệp Thành hắn một chút cũng không kí thác hay hi vọng gì trên mấy cái thần linh hư ảo hiện tại lúc này, hắn lại có suy nghĩ mãnh liệt muốn muốn đi xin bùa bình an cho vợ và con Thành và Thu Lan tạm biệt ở giao lộ. Mỗi người đều ngồi xe bus mà đi. Mùi trên xe bus khiến cho một kẻ như hắn chỉ chuyên đi xe hơi sang, du thuyền có chút không quen, nhưng dù vậy, hắn cũng không nói gì, yên lặng nhìn ra bên ngoài, nhìn những cảnh vật lướt qua cửa kính Lạc vợ hắn hiện giờ đang làm cái gì? Diệp Thành lén lút mà nghĩ trong thâm phải cô đang ngốc nghếch mà cho con nghe nhạc dưỡng thai, hay là xem vài bộ phim ngôn tình nổi tiếng nào đó. Diệp Thành nghĩ đến những cái này, trong lòng cư nhiên lại mềm thành một bus chạy gần 1 giờ, rốt cục cũng đến chạm cuối, Diệp Thành xuống xe, đi theo mấy người đi lễ phật cùng lên trên núi. Có mấy bà thím, ông chú, mấy ông bà cụ đi cùng đường với hắn lên lễ họ cầm trong tay hương phật, hai mắt ngạc nhiên nhìn người đàn ông trẻ tuổi anh tuấn, vóc người thon dài, quần áo sang trọng, đi cùng đường với bọn họ một đường lên chùa Kính trước cổng chùa, Diệp Thành chọn một bó nhang loại to nhất, châm sáng đốm lửa nhỏ, hương khói lượn lờ tỏa ra trên không đi vào trước tượng đài của phật tổ, hau tay cắm hương lên, chọn một vị trí bắt mắt nhất mà cắm. Bất giác trong đầu có suy nghĩ vô cùng ấu trĩ, rằng hắn hi vọng nếu cắm ở vị trí đó, thì đức phật tổ, chỉ cần nhìn qua một lần thôi, là có thể thấy nhang hương hắn cắm, nhìn thấy khẩn cầu của Thành móc ví, lấy hết cả tiền mặt của mình mang theo trong ví, gần một xấp dày, dọa cho đám ông bà cụ kia một phen. Đoạn hắn đặt một phần tiền vào thùng quyên tiền, một phần làm tiền kết duyên, và nhang đèn cho lễ phật. Còn lại một ít cuối cùng, hắn dùng tiền đó mua một miếng ngọc bình an chất liệu phỉ thúy tốt nhất. Được chính Đại Sư chủ trì điêu khắc, khai Thành quỳ trên đệm gối, thu lại khí cốt lạnh lùng uy nghiêm vốn có, thành tâm mà cầu một bên vái, một bên siết chặt miếng ngọc trong tay, ở trong lòng cầu khấn đủ điều cho vợ Lạc từ nhỏ đã bị coi thành thứ rác rưởi, không ai cần, từ nhỏ luôn giãy dụa trong bóng tối u ám một mình, cho dù hắn giống như bố thí mà thu nhận cô bên người, rồi lại miệt thị cô, phụ bạc chán ghét cô, coi thường làm tổn thương cô vô cùng sâu bây giờ không như trước, báo ứng tới, Từ Lạc lại một lòng nhất quyết muốn rời khỏi nên, hắn cực kì hối tới mỗi đêm không thể ôm thân thể ấm áp của Từ Lạc bên cạnh mà ngủ, nghĩ tới từng ánh mắt cử chỉ yêu thương của Từ Lạc từng đối với hắn, hắn vô cùng khó chịu trong lòng, chỉ muốn bắt cô vĩnh viễn ở lại bên đời giờ xem ra, tất cả những cái kia, kì thực đều là những nỗi nhớ mà hắn chưa từng phát giác ra, thật sự nhớ rất không muốn buông tay, không muốn trơ mắt nhìn Từ Lạc thuộc về người khác, không muốn từ nay về sau sẽ không thấy nụ cười hay là sự tức giận của cô đối với hắn. Hắn bây giờ điên cuồng chỉ muốn ở bên cạnh như còn có cơ hội, nếu như cuộc đời còn có thể cho hắn một cơ hội, để hắn hoos hận....Diệp Thành khẽ nhắm mắt lại, trong lòng thầm nói với Phật Tổ trước mặt...." con... thật sự muốn cho cô ấy một gia đình." Diệp Thành lái xe, chở Từ Lạc và con trai anh về biệt thự Diệp lại nguyên cả một ngày, Từ Lạc cũng có chút mệt mỏi, định tắm rửa sớm một chút rồi đi cô đã tốt hơn nhiều, cũng có thể nhìn rõ đồ vật, không đến mức để mình phải đụng ngã, vì vậy, cô từ chối để Diệp Thành đi vào cùng cô, đóng cửa ầm một cái, chặn luôn người đàn ông với thất vọng đầy mặt ở bên đến lúc cô tắm xong đi ra, chỉ thấy phòng ngủ im ắng, Diệp Thành cũng đã tắm xong từ bao giờ, anh đang chơi cùng con là nói....Là Diệp Thành đang một mình chơi với Diệp Lạc Thiên vẫn chưa có bất kỳ năng lực phản kháng thấy anh giang hai tay nhóc con ra, kéo nhóc múa máy trên dưới mấy cái như chim con, lại xoa đầu nhóc, để nhóc lắc lư hai còn chưa đã ghiền, Diệp Thành cầm chân nhỏ đầy thịt ú nu của nhóc con lên, nhíu mày cẩn thận quan sát một lớn một nhỏ nhà họ Diệp, cũng chẳng biết là ai ẫu trí Lạc khẽ ho một tiếng, lập tức phá vỡ yên tĩnh bên Thành lập tức đặt con xuống, cười đi về phía Từ Lạc "Em tắm xong rồi?" "Ừ." Từ Lạc đi tới bên cạnh giường con, nhìn nhóc con Diệp Lạc Thiên nằm bên trong, nhóc con nhìn mẹ ánh mắt ngập đầy nước, còn giống như có chút tủi Lạc nhìn sang Diệp Thành "Anh chơi với con à?" "Ừ, tiểu Thiên ăn vạ với anh, anh không có cách với nó." Diệp Thành nói láo không cần bản cả Diệp Lạc Thiên cũng nghe không nổi nữa, ở trên giường sơ sinh, động tay hua hua miệng nhỏ u oa mấy Lạc sau khi dỗ con ngủ, duỗi lưng vươn vai một cái, nằm lên Thành cũng nằm bên cạnh cô, duỗi tay ra ôm người qua "Em mệt à?" "Có chút." Từ Lạc che miệng ngáp nhẹ một Thành gật đầu, "vậy em ngủ đi." Đoạn anh ôm Từ Lạc nằm vào trong ổ chăn ấm Lạc quá buồn ngủ, chỉ cảm thấy lơ mơ, một hồi liền ngủ Thành nghe thấy tiếng hít thở nhàn nhạt đều đặn của cô, chỉ cảm thấy buổi tối hôm nay, vô cùng yên tâm......Chung cư của Lộ phòng khách, Lộ Hà vẫn chưa ngủ, cô vẫn cố chờ Trần Phong ngồi cạnh sofa nhỏ kế cửa sổ, gục mặt vào thành ghế, cố hết sức mở to đôi mắt đang ngập tràn buồn ngủ nhìn xung quanh ra bên lúc nhìn thấy chiếc xe quen thuộc chậm rãi lái đến gần, cô mới giống như cả người hồi tỉnh, lập tức từ bên sofa ở cửa sổ đứng đợi một lát, rốt cuộc nghe thấy tiếng bước chân ồn ào vang lên ở hành lang, Lộ Hà vội vàng đi mở cửa, bóng dáng thon dài mặc chính trang của Trần Phong đã xuất hiện trước mắt."Không phải dặn em đi ngủ trước rồi hay sao?" Trần Phong nhìn thấy Lộ Hà đứng ở cửa, ngoài ý muốn khơi mày hỏi "em lại bướng bỉnh rồi." "Muốn chờ anh về." Lộ Hà cười tươi Phong đi vào trong hai bước, dẫn người vào phòng đến khi hai người ngồi xuống, Lộ Hà nhìn kỹ, chân mày cô bỗng nhíu nãy ánh đèn hành lang rất mờ, vì vậy cũng không thấy rõ, nhưng bây giờ ở dưới ánh điện của phòng khách, cô mới thấy rõ, khóe miệng Trần Phong rõ ràng có vết thương tím Hà mở to mắt, đưa tay muốn sờ khóe miệng Trần Phong, lo lắng hỏi "Đây là làm sao?" Trần Phong biết không thể giấu, đành nói thật, anh cúi đầu rót một chén nước cho mình "anh bị đánh." "Đang yên đang lành sao lại bị đánh?" Lộ Hà thẳng người, âm thanh vừa kinh ngạc, vừa đông cứng, "anh ban nãy, chẳng phải nói với em là mẹ anh bảo về nhà tổ một chuyến sao?" "Ừ, anh có về nhà." Trần Phong cười khinh thường, chỉ tay vào khóe miệng tím bầm của mình, "đây chính là món quà về nhà anh đượn người ta tặng đấy." Nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi của Lộ Hà, Trần Phong mới bỏ chén nước xuống, xoa xoa đầu Lộ Hà "Em đừng lo, là ba anh đánh anh." "Ba anh sao lại...." "Còn có thể là chuyện gì nữa," Trần Phong mệt mỏi dựa người ra sofa, vừa nghỉ ngơi vừa nói, "còn không phải Trần Kiệt sau khi ngồi vào chức CEO Trần thị, tình hình tập đoàn gần đây rất thảm, vẫn cứ sống nhờ thế lực cũ, nhiều công ty văn hóa giải trí, quản lý dưới trướng đều đã đóng anh cảm thấy mọi thứ chính là do anh xắp sếp, bị anh tính toán, cho nên ông tức giận, mới đánh anh một Hà nghe anh nói xong, đứng bật dậy, trong đôi mắt phẫn nộ tràn ngập, "khốn nạn, cái quái gì vậy chứ? Trần Kiệt kia rõ ràng là cướp công ty từ anh mà, làm thành bộ dạng rối tung như bây giờ, giờ lại còn muốn anh đi thu dọn, anh không đi, ba anh còn muốn đánh anh, thật quá đáng mà." "Tiểu Hà, em đừng có tức giận." Trần Phong kéo Lộ Hà qua, ôm vào ngực mình, "ba anh chính là người như vậy, ông ấy căn bản không chịu được bị người khác tính kế, nhưng ông ấy có thể làm gì được anh chứ? Ông ấy có tức, vậy thì cứ trưởng bối này cũng có lúc sống chết không rõ, anh để cho ông ấy chút thời gian, để ông ấy tự mình suy nghĩ cho kỹ." Lộ Hà thở dài, một lát lại từ trong phòng lấy ra một ít thuốc nước, tăm bông chấm, tỉ mỉ xử lý vết thương cho Trần Phong."Tiểu Hà, em yên tâm đi." Trần Phong ôm Lộ Hà, bất giác hôn trán cô một cái, nói "Anh nhất định, nắm lấy tay em, đường đường chính chính năm tay em đi vào cửa lớn Trần gia." Lộ Hà buông thuốc nước trong tay xuống, nhìn đôi mắt nghiêm túc và khóe miệng hơi hài hước vừa được xức thuốc của Trần lâu, thân thể cô chợt động, cả thân thể nhỏ nhắn thân mật nhào vào trong ngực Trần bật khóc vì thương mắt Trần Phong tràn ngập thâm tình rơi vào trên người Lộ Hà, sau đó đưa tay vỗ vỗ lưng cô, an ủi. "Anh biết, con đường này không dễ đi, cho nên chỉ cần có anh ở đây, anh sẽ để em sống thật an ổn hạnh phúc với anh suốt đời." Ngữ khí Trần Phong rất dịu dàng, lại nhẹ nhàng, giống như một hòn đá nhỏ quăng vào hồ nước, tạo động tĩnh nhỏ, kích thích sóng gợn nhẹ lớp Hà khóe mắt vốn vẫn ướt, nghe thấy câu này của anh, vừa tức cười, vừa đánh nhẹ ngực anh một cái, nói "An ổn cái nỗi gì hả, nhìn miệng anh xem, bị đánh bầm tím thế này..." "Vết thương nhỏ à." Trần Phong nhẹ nhàng nắm lấy ban tay mềm nhẵn của Lộ Hà, "ông nội anh và mấy người khác trong nhà hẹn anh tối mai gặp mặt ở một nhà hàng gia đình, hai bọn mình cùng đi, được không?" Lộ Hà suy nghĩ một chút, gật đầu đồng thật sự có chút sợ ông nội của Trần Phong, qua báo chí tin tức, cô biết ông là một trưởng bối từng có uy danh rất cao trong thương trường, khí thế cường đại hơn bất cứ ai cô càng muốn ở bên cạnh Trần Phong hơn, chỉ cần hai người ở bên nhau, cùng nhau đối mặt, vậy thì cái gì cũng không Phong cúi đầu, hôn lên môi Lộ Hà một cái, "được rồi, ngoan, mau đi tắm." "Em mới tắm xong." Lộ Hà vén mớ tóc mai lộn xộn trên trán, mắt Trần Phong hơi đổi, "vậy tắm với anh lần nữa, chúng ta cùng tắm." Lộ Hà vừa nghe anh nói, liền hiểu anh đang nghĩ cái gì, mặt cô thoáng cái ửng đỏ, cô cầm gối ôm trên sofa đập nhẹ anh mấy cái, mắng "biến thái, em đi ngủ trước, anh tắm mình anh đi." Đoạn chạy biến về phòng Phong nhìn theo bóng lưng người yêu, khóe môi câu lên một chút, tiểu bảo bối của anh, lần này, anh nhất định sẽ quan minh chính đại mà nắm tay em vào Trần đời anh, nếu không là em, thì không là ai Phong nghĩ.. Nguồn ảnh PinterestBệnh Viện X. SAPA. Lào phòng, Từ Lạc đang ngồi chờ kết quả từ Bác Sĩ."Cô Từ, cô mang thai rồi."Bác Sĩ nhìn cô Lạc nhìn bác sĩ cười yếu ớt. "Bác Sĩ, tôi mang thai sao?"Bác Sĩ gật đầu. "Đã tám tuần rồi!" Sau đó đưa bản siêu âm cho Từ Lạc xem. Ông nói tiếp."Đây là ảnh siêu âm của cô, cái bóng bằng hạt đậu kia chính là thai nhi còn chưa thành hình, nó chỉ mới có trái tim thôi. Rất nhỏ."Từ Lạc sửng sốt một chút, ngón tay ở trên bức hình nhẹ nhàng trượt qua, vẻ mặt nghiêm túc, "là con tôi thật sao?""Ừ," vị bác sĩ lên Lạc xúc động. Trong bụng cô đúng là đã có một sinh linh rồi. Cô có con với hắn suy nghĩ một lát, mặt cô bỗng trở nên tái nhợt..cô lắp bắp.."bác sĩ, có thể phá thai không?"Vị bác sĩ cau mày, ông đẩy mắt kính ngay ngắn lên sóng mũi rồi nói. "Cô Từ, thật đáng tiếc, ở bệnh viện chúng tôi không có lệ đó. Thế nên, cô nên đi nơi khác để giải quyết."Bác sĩ sau đó còn nói rất nhiều lời khuyên nhủ, nhưng Từ Lạc lại không còn tâm trí mà lọt vào tai những lời đó. Cô cầm giấy siêu âm, chào ông một cái rồi thẫn thờ đi tới cửa bệnh Sĩ nhìn theo bóng dáng của Từ Lạc. Ông lắc đầu. "Giới trẻ bây giờ sao lại phóng túng quá..."Bên ngoài đông nghịt, một mảnh náo nhiệt. Mặt trời buổi chiều vẫn có chút gay gắt, chiếu tới người ta đi đứng đổ mồ hôi, trong lòng hốt Lạc lặng lẽ sờ vào cái bụng bằng phẳng của mình, cô vo tròn tờ siêu âm lại liệng vào thùng rác. Nhất định không thể để cho hắn biết. Hắn kia chính là Diệp Thành, chồng của ở ven đường, cô như một kẻ ngốc đứng dại ra, hồi lâu, rốt cuộc cũng hoàn hồn, duỗi tay bắt taxi về quá nghĩ đến, lòng cô chua chát, nơi đó cũng gọi là nhà sao? Bởi vì qua hôm nay, cô sẽ bị hắn đuổi khỏi nhà..........Đến cửa biệt thự xuống xe, cô chậm rãi mà đi từng bước vào bên trong biệt thự. Vừa vào cửa, đã thấy Diệp Thành chắp tay sau lưng đứng ở trước cửa sổ, trên tay đang kẹp một điếu thuốc, một bộ như có điều suy nghĩ."Về rồi?" Âm thanh của hắn vẫn lạnh lùng như Lạc ở trên ghế sôpha ngồi xuống, "Ừm."Diệp Thành trầm mặc hồi lâu, "Lúc nào cô mới dọn ra?"Trái tim Từ Lạc khẽ run, đau nhói, cảm xúc khó giải thích được nghẹn ứ ở cổ họng, không nói ra Thành dập tắt điếu thuốc trên tay, hắn nói. "Tâm Nhã ngày mai về nước, sẽ ở nơi này. Tôi không hi vọng bởi vì có sự tồn tại của em khiến cô ấy tủi thân, em hiểu chứ?""Hiểu cái đầu của anh", cô rủa thầm trong Lạc thở gấp, ở trên sô pha, trải mình thành chữ đại. Dường như như vậy là có thể thoải mái tâm mặc hồi lâu, cô cười khẩy mà nói, " Diệp Thành, Diệp đại tổng tài, anh đúng là dư tiền, lại mua cho bảo bối của anh cả căn biệt thự xa xỉ thế này, cũng quá dễ dàng đi?"Ánh mắt của Diệp Thành lạnh lẽo ở trên người Từ Lạc quét qua, hắn nói. " Tôi cũng có thể mua cho em, chỉ cần em chuyển ra."Từ Lạc đưa tay chống đầu, cô cười chua ra, Lưu Tâm Nhã kia mới là bảo bối của hắn, còn cô, tuy là vợ hợp pháp, là chánh cung, nhưng lại bị coi như hàng phá giá. Sài chán thì ném ?Cô nằm dài trên sô pha, trong ánh mắt xẹt qua một tia tự đúng là tự mình đa tình mà, tự nhiên thêm cả kịch bản cho đây, Diệp Thành không lạnh lùng mà nhìn cô một cái thôi, cô liền hận không thể ở trên giường mà làm cho hắn sướng điên lên. Hắn dẫn cô ra nước ngoài du lịch, cô liền cho rằng tình yêu đến gõ cửa, ngày ngày cô đủ kiểu chụp hình show âи áι, đăng muốn cháy face book. Hắn thuận tay tặng cô một món quà nhỏ thôi, cô liền trân quý còn hơn là bảo là đủ ngu Lạc hít hít mũi, trên mặt bình tĩnh, ngón tay gõ nhẹ trên đệm ghế sô tới cái ngày lễ tình nhân khi đó, cô chuẩn bị cả ngày để chúc mừng cùng hắn, thế mà hắn cả đêm không về. Tối đó tiện tay mở weibo của Lưu Tâm Nhã ra, dòng cập nhật kèm thêm tấm ảnh Diệp Thành chồng cô và cô tình nhân ôm nhau thắm thiết dưới ánh nến. Lãng mạng ngọt ngào không hết. Cô khi đó, nhìn tấm hình một cái cười lẽ, với cô mà nói, thời gian 5 năm ở bên Diệp Thành, với cô là trân bảo vô giá. Nhưng với hắn thì không là gì Thanh của Diệp Thành càng lạnh nhạt, " vậy em muốn thế nào?"Từ Lạc hít một hơi thật sâu, nhắm đôi mắt đã nhòe đi, cô nói " Anh muốn ly hôn phải không? Được, tôi sẽ ly hôn với anh."Ánh mắt nghi ngờ của Diệp Thành quăng tới cô, hắn không ngờ, lần này cô lại đồng ý nhanh như Lạc nhìn Diệp Thành. Cô nói nhỏ.."anh nghi cái gì, tôi dù sao cũng chẳng phải người anh yêu. Tôi ly hôn với anh không tốt sao? "Ánh mắt Diệp Thành thẳng tắp nhìn cô, thâm sâu khó Lạc nén lại đau xót trong lòng, cười yếu ớt, để lộ cái răng khểnh duyên dáng. "Dù sao anh cũng yêu Tâm Nhã. Người đi hết đời với anh là cô ta. Vậy thì tôi chả có lí do gì mà ở lại bên anh nữa. Ngày mai tôi sẽ dọn đi. Chúng ta đường ai nấy bước."Như vậy sẽ tốt. Không ai nợ ai cả. Vừa đi ra khỏi căn phòng chưa bao lâu, thì trên hành lang, Thu Lan vội vàng chạy tới, "Diệp tổng, Lạc Lạc tỉnh rồi." Trong lòng Diệp Thành chợt nhảy lên, bước chân vì thế mà nhanh hơn, trực tiếp đi thang máy đến phòng bệnh của Từ Lạc. Hắn đứng trước cửa, do dự một lát, rốt cục cũng xoay cửa, một mình đi vào. Trong phòng bệnh rất an tĩnh, ngoài trừ tiếng giày của hắn đạp trên thầm gạch ra, thì không còn âm thanh nào khác. Rèm cửa sổ cũng được kéo lại, không có ánh nắng mặt trời xuyên qua, khắp gian phòng là một mảnh mờ mờ. Diệp Thành tiến đến trước giường của Từ Lạc ngồi xuống. Hắn vừa ngồi xuống không bao lâu, thì Từ Lạc trên giường khẽ cử động, dần mở mắt. Một lúc lâu, mới nghe được thanh âm khản đặc của Từ Lạc vang lên.. " Diệp tổng...lần này, phải cảm ơn anh rồi. Diệp Thành chỉ nghe được tiếng hô hấp của hắn đều nhẹ, trái tim lo sợ lúc này mới đặt xuống. Hắn nói, " em cảm ơn gì chứ, không cần." Từ Lạc cười tự giễu, " may mà có anh tới, bằng không tôi thực mất cái mạng ở đó rồi, mà, đám người của Dượng không có làm khó anh chứ?" Diệp Thành mở miệng, nhưng không có nói ra lời, hồi lâu, hắn mới nhẹ giọng, trầm trầm, " yên tâm, tôi lo sạch sẽ bọn họ rồi, một tên cũng không thoát." Từ Lạc xoay mặt lại nhìn hắn, " anh đã làm gì bọn họ." Diệp Thanh khẽ chau mày, " em bị như thế, còn muốn bao che cho bọn chúng?" "Tôi không có." Từ Lạc ánh mắt quyết tuyệt nhìn hắn, " tôi là chỉ sợ, anh ra tay không đủ độc, khiến bọn chúng lại thoát thôi." Diệp Thành thở nhẹ một hơi, tựa đầu ra sau ghế, hắn nói, " Yên tâm đi, tôi đã nhờ đàn anh cục trưởng ở thôn theo vụ này, sẽ không bỏ qua bất cứ tên nào. Hơn nữa tôi đã phái cậu Hiếu đi điều tra những tên còn lại rồi, đảm bảo tìm ra chứng cứ, khiến đám người đó, cả đời cũng không ngóc đầu nổi." Từ Lạc nghe hắn nói, gật gật đầu, " Dựa theo tài liệu, đã chỉnh lý xong rồi, vậy anh đưa cho tôi xem chút." " Em muốn xem cái này làm gì?" Diệp Thành vừa nhìn cô vừa hỏi. " Tôi sợ mọi người bỏ sót," Từ Lạc hừ lạnh mà cười một tiếng, " bọn người đó mấy năm nay làm bao nhiêu là chuyện ác. Ngoại trừ mấy cái bằng chứng mà anh nắm giữ, còn mấy chuyện không bổ xung kia, làm ồn bệnh viện, thì tôi cũng có thể làm chứng." Diệp Thành gật đầu, " được rồi, yên tâm nghỉ ngơi, em không cần phải lo những chuyện này đâu." Từ Lạc ánh mắt rét lạnh, " những kẻ đó đừng hòng nhận được sự tha thứ của tôi, không bao giờ." Diệp Thành kéo ghế sát vào giường, đột nhiên bàn tay thon dài nắm lấy bàn tay còn đang băng gạc trắng của Từ Lạc, hắn nói, " Lạc Lạc, nghe tôi, dưỡng bệnh cho tốt, tôi sẽ thay em trừng trị bọn họ. Được chứ?" Từ Lạc mệt mỏi gật gật đầu, rút tay khỏi tay hắn, ém góc mền lại, rồi khép hai mắt nghỉ ngơi. Diệp Thành vẫn y cũ ngồi trên ghế, hắn không có rời đi. Trầm mặc một lúc lâu, rốt cuộc cũng lên tiếng, " Từ Lạc, chúng ta ở chung lại được không?" Từ Lạc nghe hắn nói, cô mở choàng mắt mà nhìn một cái, hàng lông mi dài cong chớp liên hồi, trong mắt viết lên đầy vẻ khó tin.." Diệp Thành, anh mới nói cái gì?" Diệp Thành hít một hơi thật sâu, nghiêm túc lặp lại một lần nữa, " Lý Từ Lạc, anh muốn em, hai chúng ta ở cùng nhau một lần nữa." Từ Lạc không hề do dự, cô quay lưng về mặt hắn, "không, tôi và anh đã ly hôn rồi, tôi không cần thiết phải ở với anh nữa." " Không cần thiết??" Diệp Thành đưa hai tay ôm Từ Lac, ép cô quay lại nhìn hắn, " Từ Lạc, em mang thai con của tôi, còn muốn giấu, em tính làm mẹ đơn thân???" Từ Lạc nghe lời này của hắn, trong lòng không khỏi chấn động, cô kéo ra một nụ cười gượng, " mang thai gì chứ? Anh nghe ai nói, tôi không có mang thai con của anh." Diệp Thành nổi đóa, cái người phụ nữ này sao lại ương bướng như thế, hắn trực tiếp lôi ra từ trong túi tờ siêu âm 4d, " Bác sĩ nói với tôi hết rồi, đây là bằng chứng, cái thai hơn bốn tháng, cho nên nó là con của Diệp Thành tôi, em đừng hòng giấu diếm." Từ Lạc một câu cũng không nói tiếp. "Em trả lời cho tôi, tại sao lại giấu không cho tôi biết." Diệp Thành nghiêm giọng chất vấn. Thấy cô nhất định không trả lời, mặt hắn liền đen, tức muốn nổ phổi. Không gian trầm mặc một lúc lâu, mới nghe thấy Từ Lạc nói, " anh thừa biết rồi, còn hỏi làm gì nữa chứ?" Diệp Thành nén giận, thấy cô lại quay mặt vào tường, hắn lại ép cô quay ra, " Lý Từ Lạc, em thật ương mà, có phải nếu như không xảy ra chuyện này, thì em sẽ mãi không nói cho tôi biết phải không?" Từ Lạc cười lạnh, " anh nhầm rồi." Ánh mắt Diệp Thành thẳng tắp mà nhìn Từ Lạc, Cô hít một hơi sâu, " trước khi chưa có chuyện này, tôi định đến chết cũng không muốn cho anh biết." " Lạc Lạc, em quá quắt." Diệp Thành nắm tay Từ Lạc gằn lên. "Ừ, là tôi quá quắt đấy, vì ai hả?" Từ Lạc uất ức nói, mắt đỏ lên.." tôi muốn xin anh một chuyện." Hắn nén giận một lần nữa, " em nói." Trong 5 năm qua, anh nợ tôi, lần này anh cứu mạng tôi và con tôi, cho nên, chúng ta huề, không ai nợ ai nữa." Cô chớp hàng lông mi dài, hai tay sờ lên cái bụng nhỏ hơi nhô lên, tiếp lời, " cảm ơn anh đã tặng cho tôi món quà cuối cùng này, đứa bé này, tôi sẽ tự nuôi, tuyệt sẽ không đòi một phần phí nuôi dưỡng nào. Cũng không để nó xuất hiện trước mặt anh. Chúng ta không cần thuộc về nhau nữa." Mắt Diệp Thành như lửa cháy, hắn thật muốn bóp chết cái người trước mắt này. Từ Lạc nhìn biểu cảm của hắn cô cười khổ, " Anh xem, anh không có yêu tôi, đứa bé sinh ra, chắc chắn sẽ là gánh nặng với anh, nói không chừng còn là điểm yếu chí mạng mà người ta dùng để công kích anh, vậy cho nên.... anh hãy xem như chưa từng biết chuyện này đi. Hơn nữa, anh còn có Lưu Tâm Nhã, anh lo cho cô ta đi, tôi và con nhất định sẽ tránh anh thật xa, được không?" Diệp Thành như mãnh thú mà nhìn Từ Lạc, hắn một lúc bình tĩnh mới nặn ra ba chữ, " em đừng hòng." Từ Lạc thở dài, " anh không có yêu tôi, cần gì miễn cưỡng bản thân..anh như vậy...." Diệp Thành đứng bật dậy, " em nghỉ ngơi đi, chuyện khác cũng đừng có nghĩ tới, còn nữa, nói cho em biết, tôi sẽ không bỏ em đâu...đơn Ly hôn, tôi chưa kí, nên em vẫn là vợ tôi, em vẫn thuộc về một mình Diệp Thành tôi. Muốn rời khỏi tôi, em đừng có nghĩ." Dứt lời hắn trực tiếp bước nhanh ra cửa, bước chân lộn xộn, giống như sợ phải nghe thêm lời gì xa cách từ cô... Vì hắn thực sự không muốn....

vợ ơi yêu lại nhé