Mọi tay lái đỉnh cao có thể thỏa sức phô diễn tài năng cùng sự bản lĩnh của mình. Vì đây là tựa game hoài cổ nên phần đồ họa không được hoành tráng như phiên bản mới, thế nhưng tựa game đua xe huyền thoại thì không thể nào bỏ lỡ cái tên Need For Speed: Underground.
cách hóa giải hướng nhà xấu trong trường hợp này là: Dùng gương bát quái hay chuông gió chất liệu là thạch anh và mã não rồi tiến hành treo ở cửa sẽ khắc phục được tình trạng này. >>> Xem thêm: 4 cách hóa giải cửa đối cửa mà ai cũng phải biết - Nhà có đường tâm thẳng vào nhà : Đường tâm chạy thẳng vào nhà chứng tỏ hung khí sẽ tiến thẳng vào nhà.
Thể loại kinh dị "Cosmic Horror" còn được gọi là "Lovecraftian Horror", trong đó "cosmic" là những gì thuộc về vũ trụ.Đây một nhánh phụ của thể loại kinh dị và giả tưởng tự biện (Speculative Fiction) nhấn mạnh vào sự kinh hoàng của những điều không thể biết và không thể hiểu được.
Vì vẽ tranh sơn dầu có rất nhiều dụng cụ nên bạn sẽ cần sử dụng một khu vực rộng. Đặt giá vẽ hoặc bàn ở nơi tránh xa tiếng ồn và ánh nắng trực tiếp nếu như có thể. Trải một tấm vải lót để sơn không chảy xuống làm hỏng sàn nhà. Sơn dầu thường có mùi
Tất cả, trừ những game thủ hoặc nhà thiết kế sẽ có thể tìm thấy một card đồ họa rất tốt với giá dưới 400 USD. Card đồ họa cao cấp có thể lên tới hàng nghìn USD. Đối với đa số mọi người, chi tiêu nhiều như vậy là không cần thiết.
Vận xui sẽ đeo bám tất cả mọi người, dễ gặp các biến cố hay các tai họa không thể lường trước được. Hạn Kim Lâu: Quanh năm ốm đau bệnh tật, sức khỏe suy yếu, sinh khí giảm sút, ngay cả người thân trong nhà cũng bị lây. Hạn Hoang ốc: Ngôi nhà sẽ không được tốt, lạnh lẽo hoang vắng, giảm sinh khí dễ bị ma quỷ sống cùng trong nhà.
lOGssI. Lâm Kiều cùng Cố Ngữ Chân ngồi nghe Lý Thiệp chửi mắng Hoắc Ngập nửa tiếng đồng hồ, còn phải bồi thêm một túi đồ ăn vặt mới an ủi được linh hồn của cậu ta. Lăn lộn thành như vậy cũng không thể đi làm thêm được, trở lại ký tuc xá, hai cô đều đến nương tựa bên ổ chăn, thoải mái ngủ trưa. Lâm Kiều tắm xong, thay xong áo ngủ, Cố Ngữ Chân đã nằm ở trên giường nhìn lên trần nhà. Chờ Lâm Kiều ra ngoài, lòng cô ấy vẫn còn thấy sợ hãi, "Hôm nay thật sự hù chết tớ, nếu mà chậm một chút thì làm sao bây giờ?" Lâm Kiều vỗ vỗ gối đầu xốc chăn lên chui vào, "Cậu đừng sợ, lần này là vì tớ mặc váy nên không tiện đánh, lần sau tớ mặc quần thì cậu sẽ không phải vất vả như vậy." Cố Ngữ Chân nghẹn họng, cô ấy có vẻ như đã lo lắng vô ích, cô còn sợ Lâm Kiều sẽ sinh ra bóng ma tâm lý mà khóc nhè. "Cậu không sợ sao?" Lâm Kiều suy nghĩ một chút rồi phân tích kỹ lưỡng, "Trên người bọn họ không mang theo bất kỳ vũ khí nào, quá sơ sài, nếu như đánh thì sẽ không đánh lại tớ." "Cậu từng học võ sao?" Lâm Kiều lắc đầu, cô còn chưa tới trình độ lới hại như vậy, cô gối lên gối đầu ngáp một cái, giọng nói cũng trở nên mơ hồ, "Chỉ là một chút thuật phòng thân thôi." "Thật lợi hại." Suy nghĩ của Cố Ngữ Chân có chút loạn, hôm nay là ngày cô ấy không bình tĩnh nhất khi đến trường học, cũng là ngày được ở gần cậu nhất. Vừa rồi cô ấy còn khóc lóc chạy vào trường học. Lý Thiêp từ từ bình tĩnh đi vào, từ xa đã thấy cô, còn đuổi theo giật mũ áo cô lại, "Giọng thế mà to ghê, gào đến cả phố cũng có thể nghe được tiếng khóc, khóc cái gì cơ chứ?" Cố Ngữ Chân thấy cậu, tựa như bắt được cọng rơm cứu mạng, lôi kéo muốn đi cứu người, không nghĩ rằng cậu ta nghe xong còn không sợ hãi, đi đến ven đường cầm theo một cái gậy sắt cùng cô đi tìm người. Người này ngày thường tuy rằng cà lơ phất phơ, nhưng thời khắc mấu chốt vẫn rất đáng tin cậy Cố Ngữ Chân nghĩ đến đây khóe miệng không nhịn được cong lên, nhỏ giọng hỏi Lâm Kiều một câu, "Lâm Kiều, cậu đã thích nam sinh nào chưa?" Mí mắt Lâm Kiều hơi rũ xuống, nghe xong câu hỏi này có chút ngốc đi, từ nhỏ lớn lên cô phải làm rất nhiều việc, tình cảm thiếu nữ này lại không nằm trong phạm vi cô suy xét, "Tớ chưa từng, về sau hẳn cũng sẽ không có." Cố Ngữ Chân nghe vậy nhìn về phía cô, cô gái trên giường mặc một bộ váy ngủ đã giặt đến trắng bệch, ngoan ngoãn nằm ngủ, mềm như bông, làm tim người khác mềm nhũn. Cô ấy tuy rằng thấy chút khó hiểu nhưng cũng không hỏi thêm, mỗi người đều có lựa chọn riêng cho mình, không phải sao? Dù sao một cô gái tốt như Lâm Kiều nhất định sẽ găp được một người ôn nhu lương thiện toàn tâm toàn ý yêu thương. * Thứ bảy trôi qua không yên ổn, lại tới chủ nhật, Lâm Kiều cùng Cố Ngữ Chân cũng tạm thời không ra khỏi trường. Chủ nhật bình yên mà trôi qua, mấy người Mạnh Thành đó khả năng cũng không còn thủ ở bên ngoài, mọi thứ đều trở lại như bình thường. Lâm Kiều không để việc này trong lòng, vẫn như cũ chăm chỉ đi học. Trong giờ nghỉ giữa giờ, cô đứng dậy đi vệ sinh, không ngờ rằng nhà vệ sinh cũng đã chật cứng. Cô liếc nhìn dàn nữ sinh đang xếp hàng bên ngoài, dù đến lượt cô thì cũng vào lớp rồi. Lâm Kiều liếc nhìn nhà vệ sinh ở tòa nhà đối diện, liền vội vàng từ sân thượng chạy qua, tới cửa nhà vệ sinh quả nhiên không có một bóng người. Lâm Kiều bước lên bậc thềm nhà vệ sinh, đóng lại cửa nhỏ, đang chuẩn bị cởi quần, bên ngoài lối đi nhỏ liền truyền đến giọng nói của Trần Thi Nam. "Hoắc Ngập, từ từ đã." Lâm Kiều túm quần nửa vời, nơi này tốt thì tốt, chính là ít người nên rất yên tĩnh, cô bây giờ nếu muốn đi vệ sinh, chắc chắn sẽ bị người khác nghe thấy. Chao ôi, cô cũng chỉ là muốn đi vệ sinh thôi mà, tại sao lại khó khăn như vậy chứ.. Trần Thi Nam đuổi theo Hoắc Ngập đến chỗ này, cô ta hai ngày nay nghĩ tới nghĩ lui vẫn là thích anh, thậm chí còn thích hơn so với trước kia, làm cô ta lăn qua lộn lại không ngủ được. Cô ta thật sự rất muốn cùng anh nói chuyện yêu đương, chỉ cần được một học kỳ, không, một tháng cũng được! "Cậu.. Cậu thật sự không thích tôi sao?" Hoắc Ngập nhìn cô ta, trong mắt có chút cười như không cười, "Tôi đã nói qua rồi, tôi không thích người nói chuyện quá lớn." Trần Thi Nam cảm thấy việc này không là vấn đề, "Tôi có thể sửa, cậu không thích chỗ nào của tôi, tôi đều có thể sửa!" "Chỉ là bạn học Trần à, tôi đối với cậu không hề có cảm giác gì, cậu muốn sửa như thế nào?" Anh nói chuyện vẫn vô cùng dịu dàng, trên mặt mang theo nụ cười ôn hòa, nói trắng ra là đâm người bị thương. "Câu.. Cậu tại sao lại như vậy chứ.." Giọng nói của Trần Thi Nam nhẹ đi, cho đến khi không còn nghe thấy gì nữa. Bên ngoài yên lặng thật lâu không có âm thanh. Chắc là đã đi rồi? Lâm Kiều nắm chắc thời gian, nhanh chóng giải quyết xong, liền mạch lưu loát xả nước rửa tay chạy ra. Trước khi bước ra khỏi nhà vệ sinh cả người liền hóa đá, trên lối đi nhỏ hai người họ vẫn còn đứng đó. Vừa rồi không tiếng động mà lặng im, chỉ là vì Trần Thi Nam rơi nước mắt mà thôi. Lâm Kiều cùng bọn họ sáu mắt nhìn nhau, trường hợp một lần nữa lâm vào quỷ dị. Cho nên vừa rồi động tĩnh cô đi vệ sinh bọn họ đều nghe thấy được? Lâm Kiều mở to mắt tròn ngơ ngác nhìn về phía Hoắc Ngập, thấy trong mắt anh như có như không ý cười, hoàn toàn chứng minh vừa rồi đã nghe thấy được. "Hoắc Ngập, giáo viên tìm cậu!" Phía xa lối đi nhỏ cạnh cửa văn phòng, một nam sinh vẫy tay lại đây. "Được, lập tức đến." Trong tay Hoắc Ngập còn cầm bài thi, xoay người rời khỏi hiện trường. Chỉ để lại Lâm Kiều xấu hổ không còn gì để nói. Trần Thi Nam thấy cô trong lòng liền tức giận, còn có một loại thẹn quá thành giận không thể miêu tả, "Tại sao ở chỗ nào cũng đều có cậu! Cậu ở chỗ này làm gì, nghe lén chúng tôi nói chuyện sao, làm sao có thể không biết xấu hổ như vậy!" Lâm Kiều nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô ta, nhịn không được thở dài, "Cậu có thể nói có lý một chút được không, tôi đến nhà vệ sinh trước, ai biết được cậu sẽ ở đây mà thổ lộ?" "Giảng đạo lý em gái cậu!" Trần Thi Nam muốn tiến lên đánh cô, xong lại nghĩ đến thủ thuật bẻ cánh tay của cô, trong lòng càng nghẹn phát hỏa, hung tợn nhìn cô nói một câu, "Cứ chờ đấy cho tôi, sớm muộn gì cũng cho cậu đẹp mặt!" Quá là hung dữ, hoàn toàn không còn hình ảnh người vừa rồi còn khóc lóc thương tâm, Lâm Kiều cũng không biết nói gì cho phải, miễn cưỡng đáp lại một từ, "À." Mẹ nó, còn à! Trần Thi Nam sắp bị chọc giận đến thăng thiên, xoay người thô bạo bước xuống cầu thang. Cầu thang truyền đến một tiếng thét chói tai ngắn ngủi, "..." Giống như đang chút giận lên thứ gì. Lâm Kiều cũng muốn vì chuyện xấu hổ vừa rồi mà phát tiết một chút, nhưng chính cô lại không làm được, chỉ có thể chạy thật nhanh về phòng học, coi như cái gì cũng chưa xảy ra. Giờ ra chơi vẫn chưa kết thúc, phòng học náo nhiệt như chợ bán thức ăn, bạn học vẽ báo bảng* đặt phấn viết trên mặt đất. *Báo bảng Dùng phấn viết hoặc thuốc màu để vẽ lên loại bảng đen cố định hoặc di động, có tính tuyên truyền, dễ lau, dễ sửa, thuận tiện, thường được ứng dụng trong các trường tiểu học và trung học. Hai ban nam sinh đùa giỡn chạy ra khỏi phòng học, căn bản không chú ý đến trên mặt đất đầy phấn viết. Lâm Kiều ngồi xổm xuống nhặt từng viên phấn lên. Mới nhặt được một nửa, cửa sau đột nhiên có người đi vào, đem đồ trong tay ném lên bàn học, ngồi xổm xuống cùng cô nhặt phấn viết, ngón tay thon dài trắng nõn, khớp xương rõ rệt, tay áo đồng phục sạch sẽ không có một chút bẩn nào. Tất cả đều quen thuộc, Lâm Kiều ngẩng đầu nhìn người phía trước, khuôn mặt trời sinh mang nét cười đến diễm lệ, lịch sự văn nhã, không thể bắt bẻ. Lâm Kiều nhớ tới sự việc vừa rồi, cũng không mở miệng nói chuyện, duỗi tay nhặt viên phấn rơi trước mặt, đầu ngón tay hồng phấn dính chút bụi phấn, ngón tay nhỏ nhắn trắng nõn mời gọi. Lâm Kiều nhặt phấn lên, không nghĩ rằng Hoắc Ngập cũng duỗi tay nhặt lấy, đầu ngón tay vô tình nắm lấy ngón tay của cô. Tay cô vẫn luôn rất lạnh, hơi ấm từ ngón tay anh chạm vào lại quá rõ ràng. Lâm Kiều rút tay về, nhặt lại viên phấn vừa rơi về hộp. Hoắc Ngập giống như không để ý, nhặt viên phấn rơi trở lại trên mặt đất bỏ vào hộp phấn, cười nhìn cô, "Chạy nhanh như vậy làm gì?" Vừa rồi đúng là Lâm Kiều chạy trốn rất nhanh, tóc đều bị loạn hết, tán loạn rơi bên gương mặt cô, có chút ngứa. "Tiết học sắp bắt đầu, tôi sợ vào lớp muộn." Mắt Lâm Kiều nhìn về hướng khác, khó khăn tìm lấy cái cớ. Hoắc Ngập mím môi cười, nghe lời nói của cô nở nụ cười như có như không, "Khó trách tôi đuổi không kịp." Lâm Kiều không biết nên nói cái gì để lảng sang chuyện khác, Hoắc Ngập đột nhiên đưa tay đến gần nói một câu, "Động tác vừa rồi của chị quá nhanh, làm tôi không thể đuổi kịp." Giọng nói của anh đè thấp giống như đang nói thầm, hơi thở ấm áp mát lạnh phun ở trên lỗ tai của cô, cô nhịn không được rụt lại. "Đinh đinh đinh!" Chuông vào học đột nhiên vang lên. Lâm Kiều nhìn về phía Hoắc Ngập, anh là đang nghiêm túc giải thích. Chuông vang lên, các bạn học bên ngoài lục đục tiến vào, về lại phòng học, trở về chỗ ngồi. Hoắc Ngập lấy hộp phấn bên chân cô để lại chỗ cũ, cười nhẹ với cô, đứng dậy trở về chỗ ngồi. Tiết này là tiết của Lưu Hữu Dung, những điểm kiến thức quan trọng Lâm Kiều đều nghe không vào, nhớ tới vừa rồi, lỗ tai nháy mắt đỏ lên. Cô biết anh chỉ là để tâm đến cảm xúc của cô, không thể để người khác nghe thấy, nhưng chính cô lại hoảng sợ. Thế cho nên cả một tiết học lỗ tai cô đều đỏ rực, giống như đang ở bên bếp lò nướng, nóng lạnh, nóng càng nóng. * Nhất Trung gần đây đang đua thứ hạng về đức trí thể mỹ, việc vệ sinh cũng sẽ không được bỏ qua. Tuần trước nhà trường bố trí rất nhiều nhiệm vụ, buổi chiều còn sắp xếp tổng vệ sinh, trừ bỏ lớp mười hai, lớp mười lớp mười một đều phải thực hiện dọn dẹp phòng học cùng hành lang. Nhưng cũng chỉ cần không phải học, đối với họ đều chính là ngày nghỉ. Tiết cuối cùng của buổi chiều, trong lớp bắt đầu dọn bàn thu ghế dựa, quét rác lau cửa kính, mỗi một khu vực đều có người phụ trách, Lâm Kiều đứng trên bàn học, cầm trong tay khăn lau kính. Việc lau kính đều do nữ sinh phụ trách, việc này tương đối nhẹ nhàng, hơn nữa còn yêu cầu cẩn thận. Phòng học rất lộn xộn, bàn ghế ngổn ngang, mọi người đều bận rộn. Cô nghiêm túc lau cửa kính, vô tình thấy được một bóng người mơ hồ đang tiến về phía cô qua lớp kính sạch sẽ. Là Trần Tuyên Trùng! Lâm Kiều còn chưa kịp quay đầu lại, Trần Tuyên Trùng đã nhấc chân đá vào cái bàn cô đang dẫm. "A! Cẩn thận!" Nữ sinh bên cạnh thấy thế liền thét chói tai. Bàn đột nhiên lay động một chút, Lâm Kiều đang đứng trên mặt bàn cũng theo đó mà lung lay, mất đi trong tâm liền trực tiếp ngã xuống, rơi vào vòng tay của một người.. Hoắc Ngập thuận tay tiếp được cô gái nhỏ, lùi về phía sau đụng phải cái bàn, bàn liên tiếp đập vào nhau, trực tiếp đổ một loạt. Một tiếng "Rầm" vang lên, mọi người đều hoảng sợ nhìn qua. Hoắc Ngập cảm nhận được sự mềm mại của cô gái anh đang ôm trong lòng, mùi hương kẹo ngọt trực diện đánh tới. Thích ăn kẹo vậy sao, trên người toàn là mùi kẹo? Trần Tuyên Trùng đứng một bên làm tiếng huýt sáo, cười đầy ẩn ý, "Không tồi nha lớp trưởng, phản ứng nhanh đấy, ngã cao như vậy mà cũng có thể tiếp được." Lý Thiệp đang ở ngoài hành lang cầm chổi lau nhà nhàm chán mà vẽ bùa, mở cửa sổ ra chui cả nửa người vào, "Sao đấy, tôi đã bỏ lỡ cái gì sao?" Lâm Kiều ngã xuống được đỡ lấy, sợ tới mức trái tim cũng bay ra ngoài, bây giờ ổn định lại, phát hiện cả người mình đều đang treo trên người Hoắc Ngập, vội vội vàng vàng giữ lấy cánh tay anh mà đứng lên. Hoắc Ngập duỗi tay đỡ cô, nắm lấy cánh tay mịn màng trơn trượt, "Không sao chứ?" "Không có việc gì." Lâm Kiều lắc đầu, nhìn Trần Tuyên Trùng đang đứng bên cạnh, đối phương cà lơ phất phơ, giống như chính mình không phải người vừa đá vào bàn. Lý Kỳ Kỳ một bên đang lau kín vội vàng chạy đến, "Lâm Kiều, cậu có bị thương chỗ nào không đấy?" Lưu Hữu Dung ở bên ngoài nghe được âm thanh, đi vào nhìn thoáng qua, "Sao lại thế này?" Bạn nữ đứng phía trước trả lời, "Thưa cô, Lâm Kiều bị ngã." Lưu Hữu Dung nghe xong, lại thấy Trần Tuyên Trùng đứng ở bên cạnh Lâm Kiều, lập tức lấy tốc độ gió quét mà đi đến, "Trần Tuyên Trùng, em lại gây ra cái gì?" "Cô à, em đang quét rác, không làm cái gì hết! Cậu ấy tự mình ngã xuống, làm sao lại liên quan tới em." Trần Tuyên Trùng rung rung chân, cầm cây chổi trong tay nhìn qua nữ sinh vóc dáng nhỏ bên cạnh, "Cậu thấy đúng không, cậu phải làm chứng cho tôi, vừa rồi tôi vẫn luôn nghiêm túc quét rác, còn chưa chạm vào cậu ta đâu." Nữ sinh vóc dáng nhỏ chính là người vừa rồi nhắc nhở Lâm Kiều, cô ấy vừa thấy tận mắt Trần Tuyên Trùng đá vào bàn Lâm Kiều đang đứng, nhưng lại không dám nói, ngược lại bị Trần Tuyên Trùng uy hiếp sắp dọa khóc. Lâm Kiều nhìn thoáng qua rồi thu hồi tầm mắt, xoa xoa bàn tay vừa đập vào bàn, "Thưa cô, là em không cẩn thận bị ngã, lớp trưởng đỡ được em, không có việc gì hết." Lưu Hữu Dung nhìn qua trong lòng liền hiểu rõ, cứ tiếp tục nói Trần Tuyên Trùng cũng không phải cách tốt, cô nhìn về phía Lâm Kiều, ngữ khí ôn hòa đi rất nhiều, "Vậy em theo cô làm những việc khác đi, lau kính để cho những bạn học khác." Sau khi Lưu Hữu Dung mang theo Lâm Kiều rời đi, Trần Tuyên Trùng nhìn về phía Hoắc Ngập làm ra ý tứ, "Thế nào, ôm thấy thích chứ?" Ngón tay Hoắc Ngập xoa xoa, tựa hồ còn lưu lại xúc cảm mềm ấm vừa rồi. Anh nhìn về phía Trần Tuyên Trùng, trong lòng đều hiểu rõ, lắc đầu cười, xoay người đi nâng bàn bị đổ. * Tác giả có lời muốn nói Cố Ngữ Chân, nhà tiên tri giả mạo, bị loại trừ. Cố Ngữ Chân Tôi nói sai gì sao? Tôi chỉ tiên đoán một nửa tương lại của Lâm Kiều là một người ôn nhu thiện lương.. Bíp! Hệ thống tự động che chắn. Lâm Kiều ? Editor Q17
Theo kinh phật, “Nếu không hiểu phật pháp thì chúng sanh oan oan tương báo đến bao giờ mới dứt”.. Là phúc không phải họa là họa tránh chẳng qua Theo phong thuy, vào đời nhà Thanh, Triệu Đức Phương, cha của ba người con trai, có một cuộc sống rất sung túc. Ông cảm thấy rất may mắn khi ba đứa con của mình Vào lễ mừng tuổi 40 của ông Triệu, ông đã thú nhận với ba người con của mình rằng khi mới bắt đầu khởi nghiệp, ông đã cố ý cân gian để lừa người mua và bán hàng cho mình. Mỗi khi ông mua thứ gì, cái cân sẽ là cân non, và khi ông bán món gì, cái cân sẽ là cân già. Đó là lý do tại sao ông bán vải bông bị phá sản sau khi ta mua hàng ngàn cân vải bông của ông ấy. Ông ta đã cố gắng một cách tuyệt vọng để cứu vãn nhưng cuối cùng đã chết vì bệnh thương hàn 20 năm trước. Ta vẫn còn cảm thấy có lỗi với ông ấy cho đến tận bây giờ, ông Triệu nói. Cũng còn có 2 cha con ông bán thảo dược đã mất sau khi ta lừa 2 cha con ông ấy bằng cái cân của ta. Còn có những người khác nữa, nhưng ba người đó là bị lừa nhiều nhất. Kể cả khi ta bây giờ có cuộc sống giàu có và hạnh phúc, mỗi khi nghĩ đến những người đã chết bởi việc làm của ta, ta thấy đầy tội lỗi đến mức không thể ngủ được. Để được thanh thản, bây giờ ta quyết huỷ cái cân này trước mặt tất cả các con, và ta thề là từ nay ta sẽ hành xử trung thực. Những người con hoan nghênh quyết định của ông. Cha à, đây mới là cách làm đúng. Chúng con hoàn toàn ủng hộ quyết định của cha, một người con hân hoan nói. Thế là ông Triệu ngay lập tức đập vỡ cái cân tội lỗi, giữ lời hứa cư xử trung thực và làm những việc tốt kể từ đó. Tuy nhiên, không lâu sau gia đình ông Triệu đã gặp bất hạnh. Đầu tiên, con trai cả của ông mất đột ngột do bạo bệnh. Sau đó anh thứ hai cũng qua đời do một chứng bệnh kỳ lạ. Rồi người con thứ ba bất ngờ mang bệnh và mất không lâu sau. Và Khi đó vợ ông đang mang thai. Trải qua những bất hạnh đột ngột này, ông Triệu cảm thấy rất buồn và mơ hồ. Khi ta đi lừa lọc người khác, ta sống hạnh phúc với con cái kề bên, ông phàn nàn. Bây giờ ta đang cố gắng hết sức làm người tốt thì những điều không may lại lần lượt kéo đến. Có vẻ như câu thành ngữ Thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo là hoàn toàn sai”. Hàng xóm của ông Triệu rất cảm thông cho ông và gia đình. Một ngày kia, người vợ của ông Triệu trở dạ. Tuy nhiên, sau ba ngày lâm bồn, đứa bé vẫn chưa chịu ra. Các bà đỡ lần lượt được mời đến, nhưng đều vô vọng và không biết làm cách nào. Ông Triệu ngày càng lo lắng. Đúng lúc đó, một vị đại sư ngộ đạo gõ cửa xin khất thực. Gia nhân của ông Triệu đã cố đuổi nhà sư đi, nhưng nhà sư đã nói rằng ông có phương thuốc đặc hiệu cho gia chủ. Nhà sư ngay lập tức được trọng vọng như thượng khách. Ta là một nhà sư. Ta đi theo vận mệnh an bài, nhà sư nói với ông Triệu. Sau đó ông đưa cho ông Triệu phương thuốc, và ông Triệu đã sai đầy tớ cấp tốc đưa thuốc cho vợ. Vài phút sau, người hầu báo lại là người vợ đã sinh con trai sau khi dùng thuốc. Ông Triệu vui mừng. Ông biểu đạt lòng biết ơn đến nhà sư và thết đãi một bữa cơm chay thịnh soạn tối hôm đó. Trong khi dùng bữa tối, ông Triệu hỏi nhà sư, “Thưa sư phụ, con có thể hỏi ngài một câu mà con thắc mắc từ lâu được không ạ?, và nhà sư gật đầu. Vừa thở dài, ông Triệu kể với nhà sư Con thật xấu hổ khi phải nói rằng con lập nghiệp bằng cách dùng một cái cân gian để lừa gạt người khác. Con quyết tâm trở thành người tốt vào năm ngoái và phá hủy cái cân. Tuy nhiên, ngay sau khi con phá cái cân, con bắt đầu gặp hết bất hạnh này đến bất hạnh khác. Con đã mất ba người con trai trong thời gian ngắn chỉ sáu tháng. Thật may là người vợ đã cho chúng con đứa con này. Tại sao con lại có một gia đình hạnh phúc khi con lừa dối người khác, nhưng ngay khi con quyết định làm việc tốt, thì tất cả những bất hạnh này lại gõ cửa nhà con?. Nhà sư cười to sau khi nghe câu chuyện của ông Triệu, và trả lời lại Đừng có tự suy diễn mộng tưởng. nhân quả, luân hồi đối xử thực sự là rất công bằng đối với chúng ta”. Số ông giàu sang do tích lũy phước từ kiếp trước, phước của ông còn rất nhiều nên Ông không cần cân gian thì cũng giàu có. Do những việc làm xấu mà ông đã tích lũy nên phước ông bây giờ đã cạn nên có lẽ ông sắp phải nhận quả báo và những người con của ông là những người ông đã hại họ chết và cả ba người con mang thù hận nên lại đến thế giới này để đòi nợ ông và làm cho ông và gia đình ông phải khốn đốn trăm bề và ông đã được an bài sẽ đau khổ, đói khát mà chết trong vài năm nữa. Tuy vậy, từ khi ông quyết tâm làm điều tốt và vận mệnh đã thể hiện sự thương cảm đối với ông và đã thu hồi lại ba người con ấy. Ông đã có thể thoát khỏi vận mệnh đó”. Sau khi nghe xong, ông Triệu cảm thấy như vừa tỉnh khỏi cơn mê. Ông cảm tạ nhà sư đã giảng giải cho ông, nhưng ông cũng thắc mắc hỏi nhà sư về đứa con mới ra đời, phải chăng nó cũng đến để đòi nợ. Tất cả các món nợ đã được trả sau chuỗi bất hạnh mất con vừa rồi”, nhà sư trả lời với một nụ cười. “Đứa cháu của ông đến để đem lại may mắn và hạnh phúc cho gia đình. Nó sẽ được hưởng tiếng thơm bởi vì ông đã quyết định làm điều tốt cho người khác. Đây là phần thưởng giành cho ông vì đã chọn làm điều tốt. Ông Triệu rất hài lòng và trở nên vững tâm thực thi các điều tốt trong hết phần đời còn lại. Câu chuyện này thể hiện câu nói cổ của Trung Hoa Nếu một gia đình sống lương thiện nhưng gặp nhiều tai ương, đó có thể là họ đang trả nghiệp quá khứ hay đời trước. Một khi món nợ ấy đã được trả và họ không tạo thêm ác nghiệp thì họ sẽ hưởng một cuộc sống hạnh phúc. Nếu một gia đình sống bất thiện mà họ còn vui sướng thì phước tiền kiếp họ vẫn còn. Nhưng Khi phước tận thì quả báo sẽ đến liền.
Editor Q17Thể loại Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngược luyến, Vườn trường, Thiên chi kiêu tử, Cận thủy lâu dài, Tỷ đệConvert WikidichĐộ dài 100 chương + 9 ngoại truyệnTóm tắt một câu Niên hạ, phúc hắc, dục vọng chiếm hữuVăn ánTừ nhỏ, Lâm Kiều đã ở nhà hào môn Hoắc gia, mà vì muốn có thể vẫn luôn được ở trong gia đình giàu có này, cô đành phải tìm mọi cách để làm Hoắc nhị thiếu gia hài lòng và vui Ngập điển hình chính là "con nhà người ta" trong miệng của các bậc cha nhỏ đến lớn luôn là một người ưu tú, thành tích vượt trội, luôn đứng đầu bảng, làm người lịch sự, lại nhã trưởng thành cũng không hề dính vào thói hư tật xấu nào, không rượu chè cờ bạc, không hút thuốc, đánh nhau, càng không có đam mê bất lương gìMột con người hoàn mỹ, ôn nhu săn sóc, không có khuyết điểm..Nhưng chỉ có Lâm Kiều biết, người cô luôn lấy lòng lại chính là một con rắn Kiều "Cậu rốt cuộc muốn thế nào?"Hoắc Ngập tháo kính xuống, văn nhã cười khẽ "Chị đã không yêu tôi, vì sao còn cười với tôi?"
Thầy giáo vật lý là một ông già để kiểu tóc địa trung hải, dạy học dí dỏm hài hước, rất dễ giúp người khác hiểu bài. Nhưng sau một buổi học, Lâm Kiều vẫn không theo kịp, cô đã bỏ qua rất nhiều tiết học, dẫn đến bây giờ nghe không hiểu. Lý Kỳ Kỳ dành cả tiết học ngồi đọc truyện tranh trong ngăn bàn, tan học mới ngẩng đầu lên, thấy bạn học mới bên cạnh vẫn còn chăm chú vào cuốn sách, nhìn rất nghiêm túc. "Tan học rồi còn đọc sách, thành tích của cậu chắc rất tốt phải không?" Lâm Kiều lắc đầu "Không tốt lắm." Lý Kỳ Kỳ từ trong ngăn bàn lấy ra thẻ bài tính vận, "Bạn học mới có vẻ rất khiêm tốn, tôi không tin đâu." Cô ấy để tấm thẻ xuống, lại nhìn mặt Lâm Kiều, nhìn bộ dáng ngoan ngoãn mới mở miệng nhắc một câu, "Cậu nên cẩn thận với mấy người vừa rồi nói chuyện với cậu, ít tiếp xúc với bọn họ thôi, tránh cho bị bắt nạt." Lâm Kiều dừng lại, có chút nghi ngờ, "Bắt nạt?" Lý Kỳ Kỳ chỉ về phía Trần Tuyên Trùng đang chơi game ở phía sau, "Tên đó là kẻ chuyên gây sự nổi tiếng trong trường, người rất hỗn, giáo viên đều hết cách với cậu ta, ngoài trường quen biết rất nhiều tên côn đồ." Cô ấy nói xong lại nhìn sang Lý Thiệp bên cạnh lối đi nhỏ, "Còn tên kia là nhị thế tổ, cả ngày chơi bời lêu lổng, đổi bạn gái như thay quần áo, nhưng thấy vẫn còn tốt, tiếc rằng vật họp theo loài, cô gái ngoan như cậu tốt nhất không nên tới gần." Lâm Kiều nhìn Lý Thiệp đang gục trên bàn ngủ, từ lúc vào học vẫn chưa thấy tỉnh, cô thu hổi tầm mắt, dư quang quét đến người ngồi phía sau, vị trí trống không, không biết tan học lại đi nơi nào rồi? Buổi sáng thấy bọn họ nói chuyện, dáng vẻ giống như rất tốt.. Lâm Kiều có chút chần chờ "Vậy.. Hoắc Ngập thì sao?" "Lớp trưởng?" Lý Kỳ Kỳ liếc mắt nhìn vị trí của Hoắc Ngập, thấy không có ai ở đó mới ghé sát vào tai cô nói, "Cậu cảm thấy trên đời sẽ tồn tại một người hoàn mỹ sao?" Lâm Kiều suy nghĩ một chút, lắc đầu, "Khả năng không có." "Đúng vậy, là người thì sẽ có khuyết điểm, nào có người hoàn mỹ phải không? Chính là lớp trưởng chân chính hoàn mỹ, không có bất luận khuyết điểm gì." Lâm Kiều im lặng một lúc, dường như sau khi biết cậu, không có ai nói cậu xấu, cậu là một cậu bé ngoan được người lớn khen ngợi, là lớp trưởng tốt trong mắt giáo viên, và là một người đại diện hoàn hảo. "Học sinh ngoan chơi với học sinh ngoan, nam sinh hư chơi với nam sinh hư, tất cả đều rất bình thường, lớp trưởng là học sinh tốt, quan hệ tốt với mọi người, cùng với mấy nam sinh hư kia cũng có quan hệ tốt, cậu không cảm thấy rất kỳ quái sao?" Lớp trưởng ôn nhu thân thiện cùng với thiếu niên đánh nhau bất lương, thấy thế nào cũng không thể dung hòa nổi. Lý Kỳ Kỳ vừa chơi bài bói vừa nói, "Dù sao thì, tôi thấy lớp trưởng làm người nhìn không thấu, tuy rằng tốt với mọi người, cũng không có một chút khuyết điểm gì, chính tôi còn cảm thấy người không có khuyết điểm khả năng sẽ không tồn tại, trừ khi bản thân họ phải che dấu một vài thứ." "Lâm Kiều." Lâm Kiều được gọi lấy lại tinh thần, mới nhận ra rằng tiết học thứ tư đã tan, cô quay đầu lại, Hoắc Ngập cười với cô, "Muốn tới nhà ăn sao?" Lý Thiệp nháy mắt hăng hái, nhảy cẫng lên, hắc hắc cười, "Đi thôi, bạn học mới, cùng chúng tôi đến nhà ăn đi." Lâm Kiều nhìn về phía họ có chút khó xử nói, "Bạn ngồi cùng bàn vừa rồi đã nói muốn tôi chờ cậu ấy đi ăn cùng rồi." "Vậy được rồi, đành để lần sau ăn cùng vậy, Tiểu Điềm Điềm." Lý Thiệp vừa nói vài câu liền bại lộ bản tính. Lớp bên cạnh đi tới một nam sinh rất đẹp, đồng phục mặc trên người tản ra hương vị người khác chớ gần, cậu ta gõ ngón tay lên cửa sổ, "Ăn cơm." "Đi, chết đói mất." Lý Thiệp đứng dậy đi ra từ cửa sau. Hoắc Ngập đứng dậy, đi tới đưa cho cô một tấm thẻ, "Cậu chưa có thẻ nhà ăn, dùng của tôi." Lâm Kiều vội vàng xua tay, "Cậu dùng đi, tôi cầm của cậu thì cậu sẽ không có thẻ ăn." "Không sao hết, tiền bên trong cũng không có nhiều, không cần để ý, tôi dùng chung với bọn họ là được." Hoắc Ngập cười, như thể trong nháy mắt đã nhìn thấu tâm tư của cô, đem tấm thẻ đặt trên mặt bàn. Lâm Kiều nhìn tấm thẻ trên bàn học có chút ngây người, thẻ nhà ăn của anh rất sạch sẽ, không có vết xước nào, nhìn qua rất mới. Hoắc Ngập ra khỏi phòng học bằng cửa sau, Lý Thiệp cùng Tống Phục Hành đang chờ ở cầu thang. Lý Thiệp thấy anh đi ra, mặt tỏ vẻ, "Cậu có phải đã thích bạn học mới này đúng không, cho người ta thẻ nhà ăn, còn muốn bao dưỡng sao?" Mí mắt Tống Phục Hành khẽ nâng, quét mắt nhìn bọn họ không để ý, nhấc chân đi xuống tầng. Hoắc Ngập cười "Là nuôi, nuôi đến khi trưởng thành." Tống Phục Hành hơi hơi nhướng mày, nhìn vào mắt Hoắc Ngập. Lý Thiệp lùi lại một bước, "Mẹ kiếp, cậu có đạo đức không thế, là trẻ vị thành niên đấy, chơi đùa cũng quá lớn rồi." Hoắc Ngập cười đến vui vẻ, "Như vậy cũng tin sao, đầu óc để đâu rồi?" Lý Thiệp "..." "Ông đây muốn cùng cậu tuyệt giao một ngày!" Lý Thiệp đơn phương tuyệt giao, đuổi theo Tống Phục Hành ở phía trước, "Hành Hành, nói cho cậu một chuyện." Tống Phục Hành giương mắt nhìn về phía cậu ta, đối với loại việc này, chỉ có một từ, "Nói." "Tôi lần này đứng cuối lớp, cậu có biết ma nữ Lưu Hữu Dung kia thế nhưng lại muốn gọi phụ huynh, nếu việc này để trong nhà tôi biết, chân tôi chắc chắn bị đánh què." Tống Phục Hành "Sau đó?" Lý Thiệp gần như than thở khóc lóc, "Cậu giúp tôi phụ đạo bài tập đi, Lưu Hữu Dung nói, chỉ cần điểm thi có thể đẹp một chút, mọi thứ đều dễ dàng nói." Tống Phục Hành rơi vào im lặng. Lý Thiệp thấy không ổn, vội vàng đi nhanh xuống cầu thang, xoay người nhìn về phía cậu ta, "Hành Hành, chúng ta lớn lên cùng nhau, tình như thủ túc, Hoắc Ngập là một tên khốn khiếp không phải người, cậu không thể thấy chết không giúp đúng không?" Tống Phục Hành suy xét đến thành tích trước kia của Lý Thiệp, cân nhắc ra khả năng tiến bộ, "Lý Thiệp.." "Sao?" Mắt Lý Thiệp chờ mong. Tống Phục Hành hơi hơi tạm dừng, nhìn vào mắt cậu ta bình tĩnh trả lời, "Đánh gãy chân cậu có thể sẽ dễ dàng hơn." Lý Thiệp "..." Má! Đây mẹ nó chính là tiếng người sao, là huynh đệ sao, có lương tâm sao? Hoắc Ngập cười khẽ ra tiếng, đi xuống dưới, "Thật ra có một phương pháp nhanh hơn." Lý Thiệp tuy rằng không tin tên này sẽ hỗ trợ, nhưng vẫn nhịn không được hỏi, "Phương pháp gì?" "Cậu có thể đi thương lượng với người số hai, dùng tư chất hạng cuối của cậu, để lần thi tiếp theo có thể biến người thứ hai thành thứ nhất." Tông Phục Hành vẻ mặt tán đồng nhìn về phía Hoắc Ngập, "Dù sao cũng hiệu quả hơn so với việc cậu nghiêm túc học tập." Con mẹ nó! Lý Thiệp ngày hôm nay nhất định phải tuyệt giao với hai tên khốn khiếp này. Lâm Kiều chờ Lý Kỳ Kỳ đi WC về, mới đi đến nhà ăn xếp hàng. Cô cẩn thận chọn một ít rau xanh, sợ tiền bên trong không đủ, dù sao Hoắc Ngập cũng không nói bên trong có chính xác bao nhiêu tiền.. Chờ khi dì nhà ăn mang đồ ăn tới, Lâm Kiều quẹt thẻ, trong thẻ còn tổng cộng 14151, 9 nhân dân tệ. Lâm Kiều "..." Cái này là không nhiều lắm ở trong mắt cậu ta? Lý Kỳ Kỳ kinh ngạc, "Lâm Kiều, nhà cậu có phải có hiểu lầm gì với nhà ăn không?" Dì nhà ăn nhìn cô gái nhỏ choáng váng, thoáng trêu chọc, "Trong nhà không lo lắng cháu bị đói được rồi, tiền nhiều như vậy, không sợ ăn không hết nha?" Đúng vậy, ăn hết được không? Nhiều tiền như vậy là muốn ăn tới khi nào, đây là muốn gộp cả tiền ăn ba năm vào nhau sao? Nhưng cô cũng không phải Bánh Trôi, có thể ăn nhiều được như thế. Hiện giờ được người ta bao ăn bao ở bao học hành, váy trên người cũng là của nhà họ, đây chính là bao dưỡng trong truyền thuyết phải không? Lâm Kiều ăm cơm xong liền tách khỏi Lý Kỳ Kỳ, đi tìm Hoắc Ngập. Cái thẻ nhà ăn này giống như củ khoai lang nóng bỏng tay vậy, đối với người chưa nhìn thấy nhiều tiền như cô mà nói, đây tuyệt đối là vốn to. Hoặc Ngập đang mở họp trong hội học sinh, cho nên chưa về phòng học, mà lại đang ở bậc thang bên hội trường. Lâm Kiều vừa tới vẫn chưa quen thuộc, trên đường đi luôn phải hỏi người khác mới có thể tìm được bậc thang bên hội trường, bên trong còn chưa bắt đầu, mọi người nói chuyện rầm rì xung quanh, đang đợi người chủ trì. Lâm Kiều ở cửa nhìn xung quanh, mắt nhìn thấy Hoắc Ngập ở bên trong, bên cạnh cậu còn có một nữ sinh, hai người đang nói chuyện. Từ góc độ này có thể thấy được nụ cười thẹn thùng của nữ sinh, nhìn ra được, cô ấy thích nam sinh ôn nhu trước mặt này. "Bạn học, hôm nay các bộ môn của hội học sinh đang mở họp, phải dùng hội trường, cậu không thể đứng ở chỗ này." Một nữ sinh phía sau thấy cô đứng ở cửa không đi, mở miệng nhắc nhở. Lâm Kiều nắm chắc thẻ nhà ăn, "Tôi muốn tìm Hoắc Ngập có việc." Nữ sinh hỏi chuyện nghe thấy tên Hoắc Ngập, không khỏi kinh ngạc, "Xin lỗi, chúng tôi sắp mở họp rồi, thời gian buổi trưa rất hạn hẹp, cậu về trước đi, có chuyện gì chờ chúng tôi họp xong lại nói, được không?" Thái độ của nữ sinh rất cứng rắn, Lâm Kiều cũng không muốn trì hoãn thời gian của nhiều người như vậy. "Vậy tôi ở ngoài chờ cậu ấy cũng được." Giọng nói nhẹ nhàng cư xử tốt, nhưng ý tứ trong lời nói lại rất kiên định. Bên cạnh có một nam sinh đi ngang qua, đánh giá nhìn Lâm Kiều. Nữ sinh không chút lưu tình đóng lại cửa bậc thang bên hội trường, ngăn cách tầm mắt của cô. Nam sinh thấy thế nhịn không được chế nhạo, "Hứa Niệm, lợi hại đấy, đều không hỏi được Hoắc Ngập luôn." "Hỏi có lợi ích gì, nữ sinh tìm Hoắc Ngập có bao nhiêu, đếm ngón tay cũng không hết, nếu để mỗi người đều đi vào thì chúng ta còn có thể mở họp sao?" Hứa Niệm tức giận nói, cầm trong tay sổ ghi chép của cuộc họp, đi đến bậc thang, "Bắt đầu họp, mọi người tìm chỗ ngồi đi." Nam sinh cũng không nói thêm gì, đi đến chỗ ngồi ngồi xuống, nhìn đến nữ sinh đang đợi bên ngoài trắng nõn sạch sẽ, không giống những học sinh có vấn đề sẽ gây chuyện, liền có chút không đành lòng. Cậu ta tiến sát vào nam sinh phía trước, "Hoắc Ngập." Hoắc Ngập đang ngồi đó, nhìn danh sách hội nghị trong tay, "Làm sao vậy?" "Có một bạn nữ ở bên ngoài chờ cậu, chắc không phải học sinh trường chúng ta, cũng không mặc đồng phục, hình như có chuyện quan trọng muốn tìm cậu, cậu có muốn ra ngoài xem một chút không?" Hoắc Ngập liếc nhìn lại, chỉ thấy cửa đã đóng chặt, cũng không để ý lắm, "Tôi biết rồi, mở họp trước đã." Cuộc họp được mở vào buổi trưa, thời gian nghỉ trưa gần như trôi qua được hơn phân nửa. Lâm Kiều vẫn chờ ở bên ngoài, ánh nắng mặt trời chiếu xuống dưới dừng trên người cô, tóc đuôi ngựa buộc chặt rơi xuống trên vai, váy màu trắng, ánh nắng rải rác rơi xung quanh, chính là hương vị của mùa hè. Cô không làm chuyện gì khác, chỉ đứng im nghiêm túc chờ. Nam sinh từ trong hội trường đi ra nhìn thấy cô, có chút kinh ngạc, "Vẫn chờ sao?" Cậu ta nói xong, quay đầu nhìn bậc thang chỗ hội trường, "Hoắc Ngập, cậu có muốn ra ngoài không thế, người ta vẫn còn chờ ở bên ngoài này." Hứa Niệm nghe vậy sắc mặt xấu đi, nhìn đến cô gái ở cửa có chút không kiên nhẫn. Hoắc Ngập nghe được lời này cũng có chút kinh ngạc, không nghĩ rằng cô vẫn còn chờ, anh nói với Hứa Niệm câu chờ một lát, đứng dậy đi ra bên ngoài. Thấy người ở cửa, dịu dàng cười, "Chị à, có chuyện gì quan trọng không?" Lâm Kiều thấy anh đến gần, bị anh gọi như vậy thì có hơi ngượng ngùng, từ nhỏ cô chỉ có một mình, đột nhiên nhiều thêm một người em trai dịu dàng như vậy có chút không quen. Cô từ trong túi lấy ra thẻ nhà ăn, "Trong thẻ của cậu có rất nhiều tiền, tôi không thể nhận được." Hoắc Ngập nghe vậy cười cười, cũng không có ý lấy về, "Không sao, cậu cứ dùng đi, không cần khách khí." Lâm Kiều thấy cậu không nhận, duỗi tay cầm tay anh đặt thẻ nhà ăn vào đó, "Không được, nó quá nhiều, tôi không thể lấy." Cô nhìn anh nghiêm túc giải thích, "Trên người tôi cũng có tiền, trước kia lúc rảnh cũng thường đi làm thêm, cậu yên tâm, tôi sẽ không bị đói." Lâm Kiều nói xong lại thò tay vào túi, móc ra tiền đã chuẩn bị trước, còn có mấy xu, toàn bộ đặt vào trên tay Hoắc Ngập, "Tôi vừa rồi có gọi một ít thức ăn, hết 18 tệ, trả trước cho cậu." Cô trả tiền xong an tâm thở ra, vẫy tay tạm biệt anh, quay người đi xuống lầu, "Cậu mau vào đi, không làm phiền cậu nữa." Hoắc Ngập nhìn thẻ nhà ăn trên tay cùng đống tiền lẻ một lát, lại nhìn về phía người vừa rời đi, không nói gì quay trở lại bậc thang nơi hội trường, ngồi xuống tùy ý đặt thẻ ăn cùng tiền lẻ trên bàn, "Học tỷ tiếp tục đi, còn có việc gì cần tôi sắp xếp nữa không?" Hứa Niệm liếc mắt nhìn thẻ nhà ăn trên bàn cùng tiền, tuy rằng cô ta không nghe thấy họ nói gì, nhưng thẻ nhà ăn lại là vật riêng, nữ sinh kia lại đưa cho Hoắc Ngập, khiến người khác không khỏi suy nghĩ về quan hệ của bọn họ. Cô ta để ý Hoắc Ngập đã lâu, từ khi anh tiến vào hội học sinh đã để ý. Thành tích của đàn em này rất tốt, lớn lên đẹp, còn dịu dàng như vậy, đối xử với mọi người đều rất rốt, cô ta chưa từng gặp qua người nào hoàn mỹ như vậy. Trong trường học nữ sinh thích anh không biết có bao nhiêu, làm cô ta cảm thấy rất có nguy cơ, tuy biết bây giờ nên lấy việc học làm chính, nhưng cô ta lại không thể khống chế được nghĩ đến trong lớp, trong toàn khối, nhiều người thảo luận về anh như vậy, yêu thầm anh, cô ta lại có chút nóng nảy. Cô ta cũng ít nhiều từng ám chỉ qua, cũng không biết vì sao giữa họ lại luôn tồn tại một tầng ngăn cách, tuy rằng nhìn không thấy nhưng chính là lại không gần gũi được. Hiện tại đột nhiên có một nữ sinh tới tìm cậu, quan hệ nhìn qua còn khá thân mật, làm sao cô ta có thể không vội? Hứa Niệm đóng nắp bút lại, "Không còn gì nữa, vừa nãy đã nói qua hết rồi, việc trong hội học sinh luôn rất phiền phức, để em vất vả rồi." Hoắc Ngập khép vở lại, "Không sao, đều là việc nên làm." Hứa Niệm nhìn cậu thu dọn đồ, nhớ tới nữ sinh vừa đứng ở cửa nhìn qua tuổi còn rất nhỏ, ít nhất là nhỏ hơn cô ta nhiều. Cô ta cắn môi dưới, bỗng nhiên mở miệng, "Về sau gọi tên của chị là được rồi, không cần gọi học tỷ làm gì, hơn nữa chị cũng không lớn hơn em bao nhiêu." Hoắc Ngập nghe vậy ngước mắt lên nhìn, cảm thấy có chút ngoài ý muốn. Hứa Niệm hiếm khi nóng mặt nhưng cũng không tránh khỏi tầm mắt của anh. Hoắc Ngập ôn hòa cười, "Được." "Hoắc Ngập, cậu mẹ nó đang mở họp hay là đang tán gái đấy, chờ cậu cả sáng còn không được, tôi đây chờ bạn gái cũng chưa từng lâu như thế." Lý Thiệp mặc áo ngắn tay, cầm theo áo đồng phục đi tới. Hứa Niệm nghe được lời cậu ta nói mặt nháy mắt đỏ bừng, ôm tài liệu trên tay liền đi ra ngoài. Lý Thiệp lật người ngả trên ghế, nhìn bóng dáng Hứa Niệm rời đi, chế nhạo anh, "Cậu đúng là rất nhiều đào hoa đấy, mười nữ sinh nói chuyện thì đến chín cô gục cậu đi?" Hoắc Ngập không nói chuyện, hiển nhiên không để ở trong lòng. Lý Thiếp lắc lắc cổ, thúc giục cậu, "Đi thôi, đi chơi bóng rổ, Tống Phục Hành đồ dở đó, chờ cậu đến làm đông cứng không khí xung quanh đi, mỗi ngày nói được mấy câu, luôn muốn làm tôi nghẹn chết." Cậu ta nói xong dừng lại, cầm lấy tiền lẻ trên bàn, "Của cậu?" Hoắc Ngập nhìn cậu ta, "Nơi này ngoài tôi ra còn có ai khác?" "Mẹ nó, cậu ác thế, mấy đồng tiền xu mà cũng có, lấy ở đâu ra? Nhà bà tôi cũng không còn mấy thứ này rồi, hay chú Hoắc đóng băng thẻ của cậu rồi? Có cần phải tiết kiệm như vậy không?" Lý Thiệp cầm lấy mấy tờ tiền xu, nhìn nhìn, lại ngửi ngửi, "Vẫn mới, còn có mùi kẹo, có nữ sinh nào tặng cậu, đây là phương thức theo đuổi mới sao?" Hoắc Ngập không tỏ ý kiến, lấy thẻ nhà ăn kẹp trong sách, đứng dậy đi ra ngoài, "Đào hoa này gửi hết cho cậu." "Thật hay giả đấy?" Lý Thiệp nhìn đống tiền lẻ trong tay, do dự một lát vẫn nhét vào túi quần. Đào hoa sao, có ai chê ít cơ chứ? Editor Q17
Đánh giá từ 10 lượt Bạn đang đọc truyện Là Họa Không Thể Tránh của tác giả Đan Thanh Thủ. Từ nhỏ, Lâm Kiều đã ở nhà hào môn Hoắc gia, mà vì muốn có thể vẫn luôn được ở trong gia đình giàu có này, cô đành phải tìm mọi cách để làm Hoắc nhị thiếu gia hài lòng và vui Ngập điển hình chính là "con nhà người ta" trong miệng của các bậc cha nhỏ đến lớn luôn là một người ưu tú, thành tích vượt trội, luôn đứng đầu bảng, làm người lịch sự, lại nhã trưởng thành cũng không hề dính vào thói hư tật xấu nào, không rượu chè cờ bạc, không hút thuốc, đánh nhau, càng không có đam mê bất lương gìMột con người hoàn mỹ, ôn nhu săn sóc, không có khuyết điểm..Nhưng chỉ có Lâm Kiều biết, người cô luôn lấy lòng lại chính là một con rắn Kiều "Cậu rốt cuộc muốn thế nào?"Hoắc Ngập tháo kính xuống, văn nhã cười khẽ "Chị đã không yêu tôi, vì sao còn cười với tôi?"Nếu yêu thích truyện chọn lọc, bạn có thể đọc thêm Điên Cuồng Độc Chiếm hoặc Cố Tổng Lại Phát Điên Rồi
Bạn đang đọc truyện Là Họa Không Thể Tránh của tác giả Đan Thanh Thủ. Từ nhỏ đến lớn luôn là một người ưu tú, thành tích vượt trội, luôn đứng đầu bảng, làm người lịch sự, lại nhã trưởng thành cũng không hề dính vào thói hư tật xấu nào, không rượu chè cờ bạc, không hút thuốc, đánh nhau, càng không có đam mê bất lương gìMột con người hoàn mỹ, ôn nhu săn sóc, không có khuyết chỉ có Lâm Kiều biết, người cô luôn lấy lòng lại chính là một con rắn yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Rể Quý Rể Hiền hoặc Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân.
là họa không thể tránh