(Vietnamtimes)- Trong hành trình qua 14 bang miền Tây nước Mỹ, tôi đến thành phố San Jose, thủ phủ phía bắc California của người Việt tại Mỹ. Nhờ cô bạn thu xếp, tôi được ghé thăm một khu nhà do chính phủ xây cho các cụ lớn tuổi. Khu nhà rộng mênh mông, với những …
Nhiệm độc ở dạng nghiêm trọng vừa phải, bệnh tạo ra các triệu chứng ho khó thở và khó thở, với những thay đổi rõ rệt trên X-quang. Gan và lá lách thường xuyên bị ảnh hưởng, và có thể xảy ra tràn khí màng phổi tự phát.
Trước khi tới Việt Nam, Walser đã có kinh nghiệm chạy xe máy ở Tây Ban Nha, Mỹ, Thái Lan, Myanmar, Indonesia và Campuchia. Theo đánh giá của anh, giao thông ở ngoại thành nhìn chung khá dễ chịu. Tuy nhiên, ở những thành phố lớn như Hà Nội, mọi thứ thật "điên rồ".
Đấu giá, chi tiền môi giới khi mua nhà ở Mỹ, Nhật Bản. Thứ năm, 20/10/2022 19:20 (GMT+7) 4 giờ trước; Sau thời gian học tập, làm việc tại nước ngoài, nhiều người trẻ Việt quyết định mua nhà, thiết kế không gian sống theo ý muốn.
Muốn sống được ở Mỹ là mình phải lao vào việc làm, lối sống cũng phải thay đổi chút. Nhưng điều mình thích nhất ở đây là dịch vụ và cách đối đãi người với người, không có cái chuyện hoạnh họe để đòi thêm tiền mới phục vụ đâu nha.
Sống ở Mỹ dễ hay khó? - Phần 1: Những chướng ngại vật trên đường leo núi Sống ở Mỹ dễ hay khó tùy người, tùy hoàn cảnh, tùy tâm thế. Nhưng nền tảng khách quan Mỹ là dễ sống, tùy mình ghép cái hoàn cảnh chủ quan của mình vô đó nó khớp đến đâu. September 24, 2021 335
wROhOq. Bạn đang xem bài viết Sống Ở Mỹ Khó Hay Dễ? được cập nhật mới nhất trên website Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Sống ở Mỹ khó hay dễ? Bài viết của bạn Chí Vân Tâm đề cập gần như chính xác mọi điều về cuộc sống ở Mỹ, nhưng tất nhiên trong nội dung bị giới hạn nên đã không thể lột tả toàn cảnh về cuộc sống ở nơi này. Sang Mỹ sinh sống, cái trở ngại to lớn nhất là tiếng Anh. Không có tiếng Anh thì đi đâu làm gì cũng vướng vấp, riết rồi hoảng loạn. Nhiều đêm có người còn mộng mị mong về lại cố hương. Tiếp đó là tuổi tác và công việc. Thường thì việc làm chia làm 2 loại, trí óc và tay chân. Các cô chú lớn tuổi sang Mỹ rất đau đầu về khía cạnh công việc. Vì đi làm thì sức không bằng các dân gốc Mễ, gốc Sì, gốc Phi mà nhất là mấy thành phố đông dân, thiếu việc thì lương lại quá ư là thấp. Làm trí óc thì không hẳn nhẹ hơn, nhưng sẽ phù hợp với gốc dân sức nhỏ, vai gầy như Việt Nam mình. Tuy nhiên nói đi thì cũng nói lại, chua cay là vậy, nhưng các cô chú sang Mỹ là điều rất đáng khâm phục. Chưa kể đời bố sẽ củng cố đời con. Trình độ học vấn của con em dân Việt Nam mình không tệ chút nào. Chợ hoa tết của người Việt ở California. Ảnh Tuy Can Về học hành, tuổi nào cũng học được, miễn dốc lòng dốc sức. Chẳng ai cười bạn, cũng không ai soi mói đời tư của bạn. Học ra rồi làm gì? Cái không thiên đường tiếp theo của Mỹ là ở đây. Tỉ lệ thất nghiệp khá cao! Học ra đôi khi lóng ngóng mãi không ra việc. Mà rồi đôi khi có việc cũng xa tít mù tắp, phải dời sang sống tại tiểu bang khác và phải xa gia đình một thời gian. Các bạn biết không, mỗi tiểu bang của Mỹ to lớn như 1 quốc gia nếu so với Viật Nam hay các tiểu quốc khác. Nên dọn đi, dọn lại là điều khá chán nản với truyền thống an cư của người Việt mình. Lại phải đau đầu suy nghĩ. Vậy tại sao việc làm là quan trọng? Bảo hiểm và chi phí khám chữa bệnh hao phí nhiều và cao lắm. Không có bảo hiểm thì lỡ ra có chuyện gì là sính vính luôn. Cái vinh dự quốc gia hàng đầu về chăm sóc y tế cộng đồng cũng đi đôi với chi phí y tế cao nhất thế giới có khi. Bảo hiểm giúp mình giảm nhẹ tiền khám chữa bệnh. Vậy đi mua bảo hiểm. Không phí, không thừa nhưng thú thật hồi mới qua cái vụ bảo hiểm này làm mình tiếc tiền dễ sợ. Nhưng nói đi phải nói lại, có việc làm là có nhiều thứ. Có nhanh hơn những gì mình mong muốn tại quê nhà! Ví dụ cái nhà, một người nhân viên bình thường không thể mua nổi nếu không có thu nhập không thường xuyên hay bất thường nào đó các bạn hiểu văn hóa kinh doanh, dịch vụ bên quê nhà rồi ha. Vậy rồi với lương ba cọc ba đồng thì chia ra xem căn nhà 1 tỷ đồng thôi, ta phải để dành trong bao lâu? Bên Mỹ thì khác chút. Không trả góp không phải dân Mỹ. Trả góp đây không phải là mô đen gì hết. Trả góp để xây điểm tín dụng như bạn Chí Vân Tâm đề cập ở trên. Nhưng cái hay của trả góp là mình có mình xài sớm, góp xong nó hư, mình lại góp. Nhà thì từ ngày đi down đủ tiền cho ngân hàng và bắt đầu góp là có thể dọn và ở. Xui xui mất job, hết góp nổi, nó kéo nhà. Vậy đó! Góp xong cái nhà đầu cũng hai màu tóc vì lo đó nghen. Lối sống cũng phải thay đổi ít nhiều. Sẽ là rất phù hợp nếu ai thích cơm, bỏ phở. Mình đề cập cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Bạn có gia đình, bạn chung vai đấu cật với bạn đời thì cuộc sống cũng dễ dàng hơn. Còn ngoại tình lăng nhăng thì xem như thả dốc không phanh nếu chính bản thân bạn không có gì bền vững trong sự nghiệp. Còn nghĩa đen là mình có xu hướng ăn cơm nhà sẽ tiết kiệm rất nhiều. Hãn hữu lắm đi ra ngoài ăn, ăn xong bo từ 10-20% thì có mà tiếc đứt ruột. Xin đừng nghĩ mình keo khi nói vậy. Chính ra phàm là dân Việt, cơm với nước mắm cũng sẽ thấy ngon hơn thứ phở lạt lẽo tại Mỹ đó. Cà phê cũng nhạt nhẽo, rồi … ui thôi ẩm thực nghĩ đến mà oải người. Mình keo cũng được, tiết kiệm cũng được. Nhưng ai đó qua đây đi làm rồi, va vấp cái công việc tay chân rồi mới biết. Tụi chủ nó trả lương đáng đồng tiền bát gạo lắm, chứ không có chuyện sáng 9 giờ cafe 4 giờ về mà ăn lương tháng ngon lành đâu. Cái mà mình thích nhất mà sắp sửa đề cập ở đây là cái dịch vụ và cách đổi đãi người với người. Mặc dù đó là hai vấn đề của kinh tế và xã hội, nhưng gom lại là vì mình sẽ thích lắm khi người đối diện nói chuyện tôn trọng mình. Không có đâu cái kiểu hoạnh họe, chửi lên đầu lên cổ để vòi tiền nhằm tăng chất lượng phục vụ. Mong có vài ý chia sẻ cùng các bạn đọc. Đi Mỹ được cứ đi, đóng thuế được cứ đóng, học được cứ học, giấc mơ Mỹ nằm ở chỗ bạn dám lao ra ngoài đi cày thuê cuốc mướn. Đi rồi sẽ sợ, sợ rồi muốn về, nhưng ở quen rồi bảo về sẽ không ai dám mặc dù than ầm trời luôn. Theo Vnexpress Đi tìm câu trả lời du học Mỹ dễ hay khó? Thông thường thì tất cả mọi người đều cho rằng đi du học Mỹ rất khó và tốn thật kém bởi Mỹ là đất nước phát triển nhất thế giới. Nhưng sự thực là đi du học Mỹ không hề khó như mọi người nghĩ, thậm chí bạn còn có nhiều cơ hội để nhận được những suất học bổng có giá trị và chắc chắn là 100% đều xin được visa du học Mỹ. Ngoài ra các bạn học sinh, sinh viên muốn thực hiện ước mơ đi du học Mỹ của mình thì cần phải tính toán để có kế hoạch du học phù hợp nhất, tránh những sai lầm không đáng. Để chuẩn bị tốt cho kế hoạch đi du học của mình thì trước tiên bạn phải tìm hiểu một số kinh nghiệm du học Mỹ và cần phải biết được học lực của mình như thế nào, đã có chứng chỉ tiếng Anh quốc tế hay chưa, hay là sang Mỹ học Tiếng Anh trước rồi mới học chuyên ngành? Tiếp theo, bạn phải tính toán được tất cả chi phí du học Mỹ cần bao nhiêu? để đủ cho bạn phải chi trả khi đi du học Mỹ trong đó bao gồm cả học phí và chi phí ăn, ở và sinh hoạt. Bởi vì học phí và chương trình học của các trường ở Mỹ rất đa dạng do vậy bạn cần được tư vấn và tìm hiểu trước để xác định được lộ trình du học của mình. Nếu bạn là người có học lực không quá xuất sắc, tiếng Anh cũng ở mức trung bình và kinh phí chi trả học tập hạn chế thì bạn cần phải nghiên cứu cho mình 1 trường học có chương trình học phù hợp với học lực của bạn và khả năng tài chính của gia đình. Xin visa du học Mỹ có khó không? Điều này bạn không cần phải quá lo lắng vì sự thật là các nhân viên phòng lãnh sự đều muốn cấp visa cho các bạn, miễn là các bạn đáp ứng các yêu cầu của họ. Tuy nhiên, bạn phải chứng minh cho nhân viên lãnh sự thấy bạn đáp ứng đủ 3 điều kiện Bạn có ý định du học Mỹ với mục đích chính là học tập chứ không phải sang Mỹ với mục đích khác. Bạn chứng minh tài chính du học Mỹ để có thể chi trả chi phí cho việc học tập của mình tại Mỹ. Bạn có kế hoạch nghề nghiệp trong tương lai như thế nào sau khi tốt nghiệp. LIÊN HỆ NGAY với trung tâm HALO để được tư vấn cụ thể nhất về vấn đề du học Mỹ dễ hay khó ? Trung tâm Tư vấn du học & Đào tạo ngoại ngữ HALO Education ? Địa chỉ Phòng 704, Tòa nhà OCT 3A, Khu đô thị Resco, Phạm Văn Đồng, Từ Liêm, Hà Nội ☎ Đ iện thoại 046 254 2237 ? Hotline 0971 836 827chị Dung ? Email hotro ? Web Bạn đang theo dõi bài viết Bài viết tìm kiếm từ khoá du học Mỹ khó hay dễ du học Mỹ có khó không du học Mỹ dễ hay khó Xin Visa Du Học Mỹ Khó Hay Dễ? Du học Mỹ từ lâu đã luôn là miền đất hứa đối với sinh viên trên khắp thế giới. Nhưng để đạt được “giấc mơ Mỹ”, bạn phải vượt qua được cửa ải quan trọng là phỏng vấn xin visa du học Mỹ. Có thể bạn đã biết rằng, kết quả phỏng vấn visa Mỹ thường rất nhanh chóng, nhưng đôi khi lại rất cảm tính. Theo thống kê sơ bộ, 80% số người trượt visa Mỹ chỉ sau … vài phút phỏng vấn vì không được chuẩn bị và được tư vấn kĩ lưỡng. Tuy nhiên, thực tế việc xin Visa Mỹ không hề khắt khe, chỉ cần cẩn trọng và bỏ thêm một chút thời gian chuẩn bị chu đáo là bạn có thể dễ dàng giành lấy cho mình một tấm vé may mắn đến với đất nước này. – Một yếu tố nữa khiến cho việc xin VISA trở nên khó khăn đó chính là khâu chuẩn bị hồ sơ. Thay vì nộp các giấy tờ chứng minh những ràng buộc với gia đình, công việc tại Việt Nam nhằm thuyết phục viên chức lãnh sự mình sẽ quay về khi hết hạn visa, không ít bạn nghĩ rằng những lá thư mời, thư bảo lãnh của người thân từ Mỹ gửi về mới chính là “chìa khóa” giúp họ mở cánh cửa du học Mỹ. Tuy nhiên điều đó lại hoàn toàn không tốt cho cuộc phỏng vấn của bạn. – Cũng có nhiều trường hợp bị từ chối cấp Visa chỉ vì sơ suất trả lời không khớp với hồ sơ hoặc trả lời sai khi nghe không rõ câu hỏi. Trong trường hợp này, bạn có thể yêu cầu viên chức lãnh sự nhắc lại câu hỏi chứ không nên trả lời ngay. – Nếu bạn tự tin nghĩ rằng mình sẽ được cấp VISA vì bản thân là người có thành tích học tập xuất sắc, khả năng tài chính mạnh thì bạn đã nhầm. Bạn hoàn toàn có thể bị đánh trượt phỏng vấn nếu không thể hiện được các kỹ năng sống, kỹ năng trả lời phỏng vấn, marketing bản thân cho người phỏng vấn hiểu bạn Mặc dù là đất nước nghiêm ngặt trong thủ tục cấp VISA nhưng so với một số đất nước khác, thủ tục xin cấp VISA du học tại Mỹ khá là thuận tiện và nhanh chóng – Visa Mỹ xét duyệt nhanh Bạn khai hồ sơ online, hẹn ngày phỏng vấn, đến phỏng vấn theo lịch hẹn, phỏng vấn 3-10-15 phút, biết kết quả ngay lập tức và nếu OK thì visa được gửi về tận nhà vào hôm sau, tránh cho bạn sự chờ đợi hay lo âu. – Phí xin visa du học Mỹ không đắt so với các nước khác. Du học sinh Mỹ nộp 200 USD servis fee và 160 USD phí phỏng vấn, tổng cộng là 360 USD. Trong khi đó, visa Úc khoảng 600 USD, bất luận khóa học của bạn chỉ là khóa tiếng Anh 6 tháng hay một khóa chuyên môn dài hạn, phí xét visa Anh là gần 10 triệu, chưa kể phí khám sức khỏe. – Hồ sơ xin Visa Mỹ không cần dịch, rất tiện lợi, bạn chỉ cần mang những gì mình có để đi phỏng vấn. – Có thể dùng tiếng Việt khi tham gia phỏng vấn xin visa, các nhân viên phỏng vấn Visa Mỹ thành thạo tiếng Việt. Tuy nhiên, để có buổi phỏng vấn hoàn hảo, bạn hãy dành nhiều thời gian để luyện thập và chuẩn bị thật tốt. Chúng ta đừng nên chủ quan và quên đi khâu chuẩn bị các câu hỏi trước khi đến buổi phỏng vấn thật. Chính vì sự coi nhẹ đó, không ít buổi phỏng vấn diễn ra không suôn sẻ với kết quả mang lại là nhiều hồ sơ đã bị rớt và không đc cấp Visa. Xin Visa Du Học Mỹ Dễ Hay Khó? Bạn đang mơ ước đi du học Mỹ? Bạn lo lắng về thủ tục xin cấp visa? Bạn không cần phải lo lắng nữa! Sự thật là các nhân viên phòng lãnh sự muốn cấp visa cho các bạn, miễn là các bạn đáp ứng các yêu cầu của họ. Những tin đồn và vô số các thông tin sai lệch hiện nay khiến nhiều bậc phụ huynh và các bạn học sinh/sinh viên nghĩ rằng xin visa du học là rất khó khăn. Tuy nhiên, việc đó đơn giản hơn bạn nghĩ. Mọi câu hỏi mà nhân viên lãnh sự ngồi sau khung cửa kính đặt ra sẽ chỉ xoay quanh ba điểm mấu chốt này. Các nhân viên lãnh sự là người đưa ra quyết định – đồng ý, cân nhắc việc bổ sung thêm các giấy tờ hay từ chối cấp visa – hoàn toàn dựa trên các câu trả lời của bạn, kĩ năng và trực giác của họ. Điều này có nghĩa là bạn nên nói sự thật, sử dụng các tài liệu xác thực và giải thích mọi kế hoạch của mình một cách logic và rành mạch. Vậy các nhân viên lãnh sự có khi nào mắc sai lầm hay không ? Đôi khi là có, bởi họ cũng chỉ là con người và hoàn toàn có thể nhầm lẫn. Dù vậy, nhìn chung họ luôn cố gắng hết sức để đưa ra một quyết định quan trọng – cho bạn và cả những người khác – trong một khoảng thời gian rất ngắn. Trên thực tế, mục tiêu của chính phủ Mỹ là thu hút số lượng du học sinh quốc tế đến học tại các trường đại học/cao đẳng của nước mình nhiều nhất có thể. Vì thế, trong quá trình chuẩn bị cho buổi phỏng vấn visa tối quan trọng đó, một cuộc nói chuyện ngắn ngủi sẽ quyết đinh việc bạn có được đi học ở Mỹ hay không, hãy tập trung vào những điều cơ bản và đơn giản hóa vấn đề. Xem xét kĩ các tiêu chí và suy nghĩ xem bạn sẽ kể câu chuyện riêng của bạn như thế nào cho hợp lý, tránh tình trạng “học thuộc lòng” Các nhân viên lãnh sự sẽ rất khó chịu nếu bạn trình bày lí do đi học ở Mỹ vì “nước Mỹ có hệ thống giáo dục tiên tiến bậc nhất trên thế giới”, hay đại loại như vậy. Hãy kể cho họ nghe tại sao bạn lại chọn đi học ở Mỹ, bản thân bạn sẽ được lợi như thế nào từ trải nghiệm quý giá có thể thay đổi cả cuộc đời này và các kế hoạch của chính bạn là gì. Mẹo nhỏ Bạn chỉ cần chứng minh cho nhân viên lãnh sự thấy bạn đáp ứng đủ 3 điều kiện 1. Đầu tiên, Bạn là một người học sinh thực thụ có nghĩa là bạn không hề có ý định sử dụng visa không định cư để nhập cư vào Hoa Kỳ. 2. Thứ hai, Bạn có khả năng chi trả cho việc học tập của mình. 3. Thứ ba, Bạn có kế hoạch quay về quê hương sau khi kết thúc thời gian học tập. The US Student Visa Visa học sinh Mỹ It’s Not Rocket Science! Đó không phải là ngành Khoa học tên lửa ! Sinh viên đi phỏng vấn nên mặc trang phục lịch sự và giữ thái độ bình tĩnh và thoải mái. Các bạn nên nhìn thẳng vào mắt nhân viên lãnh sự, và chuẩn bị trả lời rành mạch tại sao bạn lại chọn học trường đó. Ví dụ, trong rất nhiều điểm nổi bật của Cao đẳng Pierce như giáo dục chất lượng cao, sĩ số lớp nhỏ, học phí thấp, hỗ trợ cá nhân và hỗ trợ hồ sơ chuyển tiếp lên đại học, bạn nên giải thích tại sao trường đó lại phù hợp và đặc biệt với bạn. Một điều cũng rất quan trọng là giải thích tại sao bằng cấp Mỹ sẽ giúp bạn, gia đình, cộng đồng và đất nước của bạn khi bạn quay trở về nước sau khi hoàn thành chương trình học. Và bạn nên chuẩn bị sẵn sàng trình bày kế hoạch nghề nghiệp tương lai sau khi trở về nước. Mary Meulblok, Giám đốc, Dịch vụ Sinh viên Quốc tế, Trường Cao đẳng Pierce College 6 Lời Khuyên Cho Buổi Phỏng Vấn Xin Visa Mặc trang phục veston hoặc váy công sở Trả lời các câu hỏi một cách cụ thể, chính xác Mang theo bản báo cáo tài khoản ngân hàng hoặc tài liệu chứng minh tình trạng việc làm Cung cấp chi tiết kế hoạch học tập của bạn Giữ bình tĩnh và thái độ chuyên nghiệp Trả lời đúng sự thật Năm ngoái 595,542 visa sinh viên F-1 đã được cấp Show More Cập nhật thông tin chi tiết về Sống Ở Mỹ Khó Hay Dễ? trên website Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!
Là quốc gia nằm trong “top đầu” trên thế giới về mặt kinh tế, thu hút hàng triệu người nhập cư khắp nơi, trong đó có Việt Nam, nhưng thực tế sống ở Mỹ khó hay dễ? Liệu có nên đi Mỹ sống. Sống ở Mỹ không khó cũng chẳng dễ mà nó phụ thuộc vào hoàn cảnh và tâm thế của chính bạn. Xét về mặt xã hội, phúc lợi, cơ hội việc làm thì nơi đây có thể nói là khá “dễ sống”, tuy nhiên để “sống được”, bạn buộc phải cố gắng rất nhiều để có thể thích ứng. Cuộc sống người Việt ở Mỹ cũng vậy, có người cảm thấy xứ Mỹ là thiên đường, cũng có người xem đây tựa địa ngục. Với những “chướng ngại” mà hầu như một người Việt Nam “chân ướt chân ráo” nhập cư vào Mỹ cũng chắc chắn phải đối mặt dưới đây, chúng tôi hy vọng bạn sẽ tự mình trả lời được câu hỏi nan giải “Có nên đi Mỹ sống” Cuộc sống người Việt ở Mỹ Trở ngại về bằng cấpCó nên đi Mỹ sống nếu không rành tiếng Anh?Tài chính – tín dụng Nỗi lo lớnBằng lái & kỹ năng lái ô tô khi định cư Mỹ“Cú sốc” văn hóa ứng xửỞ Mỹ sợ nhất là nạn phân biệt chủng tộc Cuộc sống người Việt ở Mỹ Trở ngại về bằng cấp Hầu như tất cả những bằng cấp tại Việt Nam đều “không tương thích” với hệ thống giáo dục ở Mỹ, kể cả bằng lái xe, ngoại trừ một số ngành hiếm hoi như mỹ thuật, kỹ thuật công nghệ,… Do đó, khi sang Mỹ định cư, bạn phải chấp nhận mười mấy năm đèn sách của mình tại quê nhà xem như đổ sông đổ biển. Đây cũng chính là điều khó khăn khủng khiếp nhất, một cú sốc tâm lý trong cuộc sống người Việt ở Mỹ mà bạn buộc phải đối mặt và vượt qua. Và trên thực tế, có không ít người đã bỏ cuộc, buông xuôi ngay từ bước đầu tiên này. Sang Mỹ định cư và làm việc – Nên hay không? Có nên đi Mỹ sống nếu không rành tiếng Anh? Sống mấy chục năm tại quê nhà, xem tiếng mẹ đẻ như “cái miệng” của mình, giờ đây bỗng dưng mọi giao tiếp hàng ngày đều phải sử dụng một ngôn ngữ xa lạ. Nếu bạn nghe nói được tiếng Anh thì còn đỡ, còn không thì đột nhiên trở thành người “khiếm thính”, từ việc hỏi đường cho đến việc đi siêu thị mua miếng thịt, bó rau, cũng thấy quá đỗi nhiêu khê. Tài chính – tín dụng Nỗi lo lớn “Điểm tín dụng ngân hàng” là một khái niệm hoàn toàn xa lạ với người Việt, tuy nhiên ở Mỹ thì đây lại là nền tảng cho mọi thứ. Bạn muốn mua nhà, mua xe, mùa đồ dùng trả góp ư? Bạn buộc phải có điểm tín dụng. Và để có một điểm tín dụng cao, bạn buộc phải tiêu tiền, phải trao đổi hàng hóa, phải chi trả mọi thứ đúng hạn. Nhưng khi mới đến Mỹ, với số điểm tín dụng bằng 0, bạn có thể làm được gì? Trừ khi bạn có một gia tài khá rủng rỉnh tại Việt Nam, còn nếu không thì số vốn liếng ít ỏi bạn tích cóp được ở quê nhà, khi quy sang đồng đô la Mỹ, chỉ như vài hạt cát trên sa mạc mênh mông. Tài chính, chi tiêu ở Mỹ hoàn toàn khác biệt so với Việt Nam Bằng lái & kỹ năng lái ô tô khi định cư Mỹ Tại Hoa Kỳ, ngoại trừ ở các thành phố, tiểu bang có mật độ dân cư cao, còn lại hầu hết các địa phương đều không có hệ thống giao thông công cộng tiện lợi. Vì thế, nếu không biết lái xe, chưa có bằng lái xe quốc tế thì coi như bạn… khiếm khuyết đôi chân. Chưa kể nếu tìm được việc làm mà nơi làm việc cách nhà hàng chục, hàng trăm cây số điều phổ biến ở Mỹ thì bạn phải xoay xở sao nếu không thể lái được ô tô đây? “Cú sốc” văn hóa ứng xử Quan hệ bạn bè, hàng xóm láng giềng ở Mỹ chắc chắn cũng sẽ mang đến cho bạn một cú sốc không hề nhỏ. Cuộc sống người Việt ở Mỹ cũng có thể ví von là cuộc sống của một thanh niên chân ướt chân ráo từ vùng quê hẻo lánh đến vùng thị thành bao la, thậm chí còn gay gắt hơn gấp bội. Những người bạn tại Mỹ có thể sẽ rất vui tính, tốt bụng, tuy nhiên để gặp được họ thường xuyên, hay hơn nữa là nhờ họ giúp đỡ, thì có thể nói khá khó khăn. Bởi một điều đơn giản, công dân Mỹ ít nhiều bị ảnh hưởng bởi chủ nghĩa tư bản, xây dựng trên nguyên tắc ai cũng phải nỗ lực hết mình, sau đó sẽ hỗ tương nhau qua lại để tất cả cùng giàu, chứ họ, phần lớn sẽ không giúp bạn những cái lặt vặt. Ví dụ như khi bạn hỏi vay 100 đô trên đất Mỹ, nếu bị bạn bè, thậm chí anh chị em của mình từ chối, bạn cũng đừng lấy làm ngạc nhiên. Vì thế, để sống được trên đất Mỹ, bạn không thể ỷ lại vào ai mà phải tự đứng vũng trên đôi chân của mình. Ở Mỹ sợ nhất là nạn phân biệt chủng tộc Một trong những cú sốc văn hóa lớn nhất khi đến Mỹ chính là đối mặt với nạn phân biệt chủng tộc. Thực tế là người Việt nói riêng và người châu Á nói chung có sự khác biệt khá lớn với người Mỹ từ bề ngoài, dân tộc tính, tập tục sống, cách ứng xử,… Do đó, để được chấp nhận trong một cộng đồng hoàn toàn mới, hoàn toàn xa lạ là điều rất khó khăn. Tuy nhiên, theo nhiều chia sẻ từ những người Việt định cư tại Mỹ lâu năm, việc được người Mỹ “gốc” chấp nhận đã khó, để được một người nhập cư chấp nhận nhiều khi còn khó hơn. Lý do có thể là vì Người Mỹ gốc ít nhiều họ đã có một cuộc sống ổn định, thoải mái, nên tâm lý của họ cũng dễ chịu hơn. Còn với những người nhập cư, có thể xem như một cô con dâu về nhà chồng, sau một thời gian chịu đựng hằng hà sa số các vấn đề thì nay đã được lên hàng “mẹ chồng”, do đó họ thường có tâm lý “chứng tỏ” bản thân để bù đắp lại những thiệt thòi trong quá khứ. Ví dụ như khi đi thi bằng lái xe ở Mỹ, người Việt thường “chuộng” giám khảo “Mỹ trắng” hơn, còn giám khảo “Mỹ màu” thì thường làm gắt và đánh rớt nhiều hơn. Đi làm ở Mỹ cũng vậy, nếu làm cho một doanh nghiệp Mỹ, bạn sẽ được đảm bảo quyền lợi theo pháp luật, được thưởng nếu làm tốt; còn nếu làm cho một ông chủ nhập cư, bạn hãy chuẩn bị tinh thần để… bị đì, bị bớt xén tiền công, ép tăng giờ làm,… bằng đủ thứ mánh lới bi hài. Tất nhiên cuộc sống người Việt ở Mỹ không phải 100% là gặp phải những tình huống bi thương như thế vì dù gì cũng có người này người khác. Tuy nhiên, để có thể tự bảo vệ mình, ngay khi đặt chân đến xứ cờ hoa, bạn cần tìm hiểu cặn kẽ “Luật chống phân biệt đối xử”. Khi bạn biết luật, bạn sẽ có thể sống thoải mái, tự tin hơn. Thương xá Phước Lộc Thọ – nơi kinh doanh của người Việt tại California Hy vọng với những chia sẻ trên, bạn sẽ có một cái nhìn chính xác và sâu sắc hơn về cuộc sống của người Việt tại Mỹ và có câu trả lời cho câu hỏi “có nên đi Mỹ sống”. Tuy không thật sự là “xứ thiên đường” như mọi người vẫn thường đồn đoán như chúng tôi tin nếu bạn có một nền tảng kiến thức tốt và tinh thần chăm chỉ, kiên cường thì bạn sẽ sớm vượt qua những rào cản trên đây để sớm hòa nhập và có một cuộc sống tốt hơn tại xứ cờ hoa. Nếu cần tư vấn du học Mỹ hay làm visa Mỹ định cư, vui lòng liên hệ hotline 1900 6859 để được hỗ trợ nhanh chóng. Đại sứ quán Việt Nam ở Singapore Địa chỉ 10 Leedon Park, Singapore 267887; Điện thoại +65-64625938/+65-81636960; Fax +65-64689863/64625936; Email vnemb
Có 3 cấp độ kiếm tiền cơ bản, cho dù ở đâu Một là dùng sức để kiếm tiền, hai là dùng tri thức, kỹ năng để kiếm tiền và thứ ba là… dùng tiền để kiếm tiền. Với một người mới nhập cư, hầu hết mọi loại bằng cấp ở VN đều không “tương thích” trên đất Mỹ, nên “cấp độ” kiếm tiền thứ 2, chỉ có một số ít người thỏa mãn được. IMM Group Cấp độ kiếm tiền thứ 3, nhiều người tuy có vốn, nhưng để đầu tư, dùng đồng tiền sinh lợi ngay cũng không hẳn là việc có thể triển khai trong ngày một ngày hai. Nên “cấp độ” kiếm tiền phổ thông nhất vẫn là “dùng sức để kiếm tiền”. Thời đoạn này kéo dài bao lâu, hẳn nhiên tùy thuộc vào sự hòa nhập nhanh hay chậm của “chủ thể”. Dùng sức để kiếm tiền “Dùng sức để kiếm tiền” cũng có mấy yếu tố, tỉ lệ thuận với thành công Khả năng tiếng Anh, sức khỏe và nỗ lực. Trong đó yếu tố thứ ba dường như lại quan trọng nhất, tất nhiên chúng ta tạm coi yếu tố sức khỏe mọi người đều ở mức chấp nhận được. Có một điều khiến người nhập cư cảm thấy tự tin hơn, đó là ở Mỹ anh làm việc gì, vị thế cao hay thấp, đều không bị cái rào cản “sĩ diện” gây khó dễ. Tôi biết có người Mỹ gốc, rất thành đạt, nhưng lúc đã nghỉ hưu, thấy buồn tay buồn chân bèn vô siêu thị xin làm cái việc… bỏ hàng vô bịch ni lông cho khách. Vẫn thưa gửi lịch lãm, gọi khách hàng là “ông bà”, cảm ơn, chúc một ngày tốt đẹp… Ở Mỹ chỉ cần đó là công việc chân chính thì ai cũng có quyền tự hào Ngay cả làm cùng một công ty, người ta cũng chẳng biết lương ai cao, ai thấp, “lính” hay “sếp”, chủ hay tớ cũng cày hùng hục như nhau… Mới hôm rồi, gia đình mình kiểm tra trong nhà, thấy trên mái thiếu một con ốc, bèn gọi điện cho chủ đầu tư. Rất bất ngờ khi người xuất hiện là ông kiến trúc sư trưởng, phụ trách toàn bộ việc thi công của cả khu hàng trăm nhà. Ông này bắc thang hì hục trèo lên mái, kiểm tra, rồi đi lùng tìm đúng con ốc còn thiếu, sau đó lại hì hục trèo lên lắp con ốc, hoàn toàn không kêu bất cứ một “lính lác” nào làm thay cái việc nhỏ nhặt ấy. Để bắt tay ngay vào một công việc phổ thông trên đất Mỹ là không hề khó. Các tiệm nail như ở bang tôi luôn dán thông báo tuyển người dày đặc khắp nơi. Một người chưa biết gì về nail, bắt đầu đi học rồi túc tắc đi làm, trong vài tháng đã có thể có thu nhập 700- 800 đô la Mỹ/tuần. Một thợ nail giỏi ở đây có thể kiếm 6-7000 đô/tháng. Một công việc khác, đối tượng du học sinh hay chọn, đó là bồi bàn, phụ bếp, lương tính theo giờ, cộng thêm tip ở VN hay gọi theo kiểu Pháp là tiền “boa”, một ngày có thể kiếm trên dưới 100 đô. Một công việc khác, thích hợp với nam giới, đó là vào làm trong các hãng, xưởng, đứng dây chuyền sản xuất, phụ việc trong các siêu thị… Mấy công việc này thường xuyên có ở các trung tâm giới thiệu việc làm miễn phí của chính phủ. Bạn tới đó, để lại hồ sơ, số điện thoại của mình, khi có việc trung tâm sẽ kêu ngay, bằng những nhân viên nói ngôn ngữ của bạn. Mấy việc này, lương trung bình, khởi điểm ở mức thấp, khoảng 8 – 10 đô/giờ. Tuần làm 40 giờ. Nếu làm quá số giờ có thể được tính lương lũy tiến. Nhiều người chọn làm đúng 40 giờ/tuần, nhưng dồn vô, ngày làm 10 – 12 tiếng. Coi như giải quyết trong nửa tuần, nửa còn lại đi kiếm việc khác. Nghề lái xe tải Vì vậy nhiều người siêng, có thể “cày” từ 2 – 3 việc. Với mức thu nhập trên 2 ngàn đô một tháng, cả hai vợ chồng cùng đi làm là hoàn toàn đủ trả góp một căn nhà khang trang, hai chiếc xe, nuôi hai đứa con cùng toàn bộ chi phí. Làm trên hai ngàn đô là bắt đầu có dư, tích lũy, hoặc du lịch đó đây khi rảnh. Đó là tình hình ở Texas. Mức thu nhập và chi phí này có thể khác biệt ở những bang khác. Nói ra có thể đơn giản, nhưng sự cực nhọc là có thật, tùy từng công việc, từng môi trường. Sự cạnh tranh giữa những người cùng hoàn cảnh có thể rất gay gắt. Môi trường làm việc ngột ngạt. Giờ giấc thay đổi lộn xộn, việc phải làm các ca từ tối đến sáng hôm sau xảy ra thường xuyên, vợ chồng con cái có thể ít gặp mặt nhau, nhất là với những người… quá siêng kiếm tiền. Tuy nhiên, với tình hình chung như vậy, chúng ta có thể hiểu vì sao sau vài năm “cày ải”, hầu hết những người nhập cư bắt đầu ổn định dần với số tiền tích góp được. Thêm nữa nhiều người tranh thủ vừa làm vừa học, nên sau vài năm họ vừa có vốn tài chính, vừa có vốn tiếng Anh, nhiều người lận lưng thêm được tấm bằng Mỹ. Vậy là cất cánh. Nếu đã giữ được chữ “siêng”, cũng như “trời cho” sức khỏe ổn định, chẳng mấy người lâm vào cảnh thất bại. Kiếm tiền bằng kỹ năng, bằng cấp Thu nhập từ tính giờ, chuyển sang tính lương theo năm. Ngoại trừ những giai đoạn khủng hoảng trầm trọng – khá hiếm hoi, hầu hết người dân Mỹ sống “hồn nhiên”, làm bao nhiêu xài bấy nhiêu, không cần lo nghĩ quá nhiều tới “ngày mai”, vì tiền thuế họ đóng hằng năm đã đảm bảo cuộc sống về già. Các hàng quán còn khám phá ra một đặc điểm rất lạ, đó là ngày người ta xài tiền nhiều nhất là những ngày sắp phát lương mới. Đúng, khi sắp có lương, dân Mỹ bắt đầu kiểm tra tài khoản và xài cho bằng hết số còn tồn đọng của tháng trước! Bên cạnh việc chăm chỉ cày cuốc để kiếm tiền, người Mỹ cũng cho phép mình được tiêu xài xứng đáng với công sức bỏ ra Dùng tiền để kiếm tiền Ngay khi đặt chân đến đất Mỹ tôi đã thấy hai biểu hiện rất rõ của một nền kinh tế phát triển, đó là lãi suất ngân hàng thấp, tiền thuê mặt bằng rất rẻ. Hai yếu tố này khiến người ta rất dễ làm ăn và nó khuyến khích, tạo điều kiện cho người ta làm ăn. Ngược lại, nó loại trừ những đối tượng “ăn sẵn”, như bỏ tiền vô ngân hàng rút lãi suất, hoặc có mặt bằng cho thuê rồi sống phè phè, mặc người kinh doanh è cổ gánh trên vai cái gánh nặng rất phi lý. Khi đã ở Mỹ một thời gian, có một số vốn trong tay, dù mình chưa có kinh nghiệm, nhưng quen một số bạn bè doanh nhân họ đều nói Khi đã có vốn thì nhìn quanh ở đâu cũng có cơ hội kiếm tiền. Thủ tục thành lập doanh nghiệp tối giản, mọi mắt xích vận hành đã đâu ra đó hàng trăm năm, từ nhân sự, thuế má, hệ thống luật… Bạn cứ đặt đồng vốn vào hệ thống ấy và nó chạy, rất minh bạch. Ai càng có nhiều ý tưởng, nhiều sáng kiến, càng có nhiều khả năng thành công. Ngược lại, bạn đặt vào hệ thống ấy sự gian trá, lập tức nó sẽ hất ra ngoài, hoặc phải trả những cái giá rất đắt. Ở Mỹ, việc gửi tiền vào ngân hàng chủ yếu nhằm mục đích “để dành” khi cần chứ không phải để “đầu tư lấy lãi” Mọi thứ có vẻ “thông thoáng” như trên, vậy tại sao ở Mỹ vẫn có dân thất nghiệp, thậm chí là vô gia cư? Thực sự có hai đối tượng rất khó để có thể hòa nhập vào xã hội Mỹ, khó hơn rất nhiều so với cùng đối tượng ấy nếu sống ở VN Đó là nghiện ma túy và… từng ngồi tù. Bất cứ hãng xưởng, công ty nào, sau khi phỏng vấn xin việc, ứng viên đều phải đi xét nghiệm máu. Nếu bạn dương tính với ma túy, coi như mọi cánh cửa đóng sập. Tương tự như thế, nếu bạn từng ngồi tù. Án tích đeo bạn cả đời, không xóa được trong hệ thống. Ngay cả việc bạn từng vi phạm luật lệ giao thông ở mức nặng, ví dụ say rượu lái xe, “cái vết” ấy cũng bị lưu luôn. Hầu hết các nhà tuyển dụng, các công ty, cho đến các ông chủ nhỏ đều e ngại khi tuyển những đối tượng này. Và sự “khắc nghiệt” ấy dần đẩy người “có vết” trôi từ nhà ra ngõ, rồi trôi dần tới gầm cầu. Tất nhiên, khi rơi xuống đáy cùng, trở thành những đối tượng như vậy, chính phủ lại có những kế sách an sinh khác dành cho họ. Tuy nhiên điều đó là rất nhục nhằn, giữa một xã hội coi trọng tự ái như đất Mỹ. IMM Group *Bài viết được chia sẻ dựa trên sự đồng thuận về trao đổi thông tin giữa Blog và Báo Thời đại Sống ở Mỹ dễ hay khó? – Phần 7 Vào bệnh viện Hoa Kỳ Sống ở Mỹ dễ hay khó? – Phần 6 Mua nhà Sống ở Mỹ dễ hay khó? – Phần 4 Học, thi lấy bằng lái và mua xe Sống ở Mỹ dễ hay khó? – Phần 3 “Thả” con vào môi trường giáo dục Sống ở Mỹ dễ hay khó? – Phần 2 Sau “tuần trăng mật” tất cả trở về số 0 Sống ở Mỹ dễ hay khó? – Phần 1 Những chướng ngại vật trên đường leo núi
Muốn sống được ở Mỹ là mình phải lao vào việc làm, lối sống cũng phải thay đổi chút. Nhưng điều mình thích nhất ở đây là dịch vụ và cách đối đãi người với người, không có cái chuyện hoạnh họe để đòi thêm tiền mới phục vụ đâu nha. Bài viết của bạn Chí Vân Tâm đề cập gần như chính xác mọi điều về cuộc sống ở Mỹ, nhưng tất nhiên trong nội dung bị giới hạn nên đã không thể lột tả toàn cảnh về cuộc sống ở nơi này. Sang Mỹ sinh sống, cái trở ngại to lớn nhất là tiếng Anh. Không có tiếng Anh thì đi đâu làm gì cũng vướng vấp, riết rồi hoảng loạn. Nhiều đêm có người còn mộng mị mong về lại cố hương. Tiếp đó là tuổi tác và công việc. Thường thì việc làm chia làm 2 loại, trí óc và tay chân. Các cô chú lớn tuổi sang Mỹ rất đau đầu về khía cạnh công việc. Vì đi làm thì sức không bằng các dân gốc Mễ, gốc Sì, gốc Phi mà nhất là mấy thành phố đông dân, thiếu việc thì lương lại quá ư là thấp. Làm trí óc thì không hẳn nhẹ hơn, nhưng sẽ phù hợp với gốc dân sức nhỏ, vai gầy như Việt Nam mình. Tuy nhiên nói đi thì cũng nói lại, chua cay là vậy, nhưng các cô chú sang Mỹ là điều rất đáng khâm phục. Chưa kể đời bố sẽ củng cố đời con. Trình độ học vấn của con em dân Việt Nam mình không tệ chút nào. Về học hành, tuổi nào cũng học được, miễn dốc lòng dốc sức. Chẳng ai cười bạn, cũng không ai soi mói đời tư của bạn. Học ra rồi làm gì? Cái không thiên đường tiếp theo của Mỹ là ở đây. Tỉ lệ thất nghiệp khá cao! Học ra đôi khi lóng ngóng mãi không ra việc. Mà rồi đôi khi có việc cũng xa tít mù tắp, phải dời sang sống tại tiểu bang khác và phải xa gia đình một thời gian. Các bạn biết không, mỗi tiểu bang của Mỹ to lớn như 1 quốc gia nếu so với Viật Nam hay các tiểu quốc khác. Nên dọn đi, dọn lại là điều khá chán nản với truyền thống an cư của người Việt mình. Lại phải đau đầu suy nghĩ. Vậy tại sao việc làm là quan trọng? Bảo hiểm và chi phí khám chữa bệnh hao phí nhiều và cao lắm. Không có bảo hiểm thì lỡ ra có chuyện gì là sính vính luôn. Cái vinh dự quốc gia hàng đầu về chăm sóc y tế cộng đồng cũng đi đôi với chi phí y tế cao nhất thế giới có khi. Bảo hiểm giúp mình giảm nhẹ tiền khám chữa bệnh. Vậy đi mua bảo hiểm. Không phí, không thừa nhưng thú thật hồi mới qua cái vụ bảo hiểm này làm mình tiếc tiền dễ sợ. Nhưng nói đi phải nói lại, có việc làm là có nhiều thứ. Có nhanh hơn những gì mình mong muốn tại quê nhà! Ví dụ cái nhà, một người nhân viên bình thường không thể mua nổi nếu không có thu nhập không thường xuyên hay bất thường nào đó các bạn hiểu văn hóa kinh doanh, dịch vụ bên quê nhà rồi ha. Vậy rồi với lương ba cọc ba đồng thì chia ra xem căn nhà 1 tỷ đồng thôi, ta phải để dành trong bao lâu? Bên Mỹ thì khác chút. Không trả góp không phải dân Mỹ. Trả góp đây không phải là mô đen gì hết. Trả góp để xây điểm tín dụng như bạn Chí Vân Tâm đề cập ở trên. Nhưng cái hay của trả góp là mình có mình xài sớm, góp xong nó hư, mình lại góp. Nhà thì từ ngày đi down đủ tiền cho ngân hàng và bắt đầu góp là có thể dọn và ở. Xui xui mất job, hết góp nổi, nó kéo nhà. Vậy đó! Góp xong cái nhà đầu cũng hai màu tóc vì lo đó nghen. Lối sống cũng phải thay đổi ít nhiều. Sẽ là rất phù hợp nếu ai thích cơm, bỏ phở. Mình đề cập cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Bạn có gia đình, bạn chung vai đấu cật với bạn đời thì cuộc sống cũng dễ dàng hơn. Còn ngoại tình lăng nhăng thì xem như thả dốc không phanh nếu chính bản thân bạn không có gì bền vững trong sự nghiệp. Còn nghĩa đen là mình có xu hướng ăn cơm nhà sẽ tiết kiệm rất nhiều. Hãn hữu lắm đi ra ngoài ăn, ăn xong bo từ 10-20% thì có mà tiếc đứt ruột. Xin đừng nghĩ mình keo khi nói vậy. Chính ra phàm là dân Việt, cơm với nước mắm cũng sẽ thấy ngon hơn thứ phở lạt lẽo tại Mỹ đó. Cà phê cũng nhạt nhẽo, rồi … ui thôi ẩm thực nghĩ đến mà oải người. Mình keo cũng được, tiết kiệm cũng được. Nhưng ai đó qua đây đi làm rồi, va vấp cái công việc tay chân rồi mới biết. Tụi chủ nó trả lương đáng đồng tiền bát gạo lắm, chứ không có chuyện sáng 9 giờ cafe 4 giờ về mà ăn lương tháng ngon lành đâu. Cái mà mình thích nhất mà sắp sửa đề cập ở đây là cái dịch vụ và cách đổi đãi người với người. Mặc dù đó là hai vấn đề của kinh tế và xã hội, nhưng gom lại là vì mình sẽ thích lắm khi người đối diện nói chuyện tôn trọng mình. Không có đâu cái kiểu hoạnh họe, chửi lên đầu lên cổ để vòi tiền nhằm tăng chất lượng phục vụ. Mong có vài ý chia sẻ cùng các bạn đọc. Đi Mỹ được cứ đi, đóng thuế được cứ đóng, học được cứ học, giấc mơ Mỹ nằm ở chỗ bạn dám lao ra ngoài đi cày thuê cuốc mướn. Đi rồi sẽ sợ, sợ rồi muốn về, nhưng ở quen rồi bảo về sẽ không ai dám mặc dù than ầm trời luôn. Thẻ xanh mỹ – theo Richard Nguyen vnexpress
Mấy tuần trước, gia đình tôi tổ chức một buổi tiệc nhỏ. Dự định mời nhiều bà con, bè bạn tới nhà, nhưng sau khi gọi, hỏi một vòng, danh sách chốt lại chỉ còn chưa đầy phân nửa, vì đang là giữa kỳ nghỉ hè, nên hết người này tới người kia mắc… đi chơi. Với những chuyến đi dài ngày, một số chọn khu vực Caribbean đầy nắng ấm, sang Châu Âu, xuống Nam Mỹ, hay về Việt Nam. Nhỉnh hơn một chút, họ có thể mua suất đi lòng vòng trên những siêu du thuyền khổng lồ, với chi phí không quá cao so với thu nhập. Tuy nhiên, lựa chọn nhiều nhất vẫn là du lịch nội địa Mỹ, bằng máy bay, hoặc trực tiếp lái xe… Cuối tuần là dịp để người Mỹ dành nhiều thời gian bên bạn bè và gia đình IMM Group Ở Mỹ, ngoài hệ thống biển, đảo, còn có 59 công viên quốc gia cùng các khu vực bảo tồn thiên nhiên, rải hầu khắp lãnh thổ. Với những địa danh lừng lẫy như Yosemite, Grand Canyon, Yellowstone… Mỗi “khu vườn” như vậy bạn có thể đi hàng tháng không hết. Tuy nhiên, vào những mùa cao điểm, muốn cắm trại hay “định cư” ở đó vài ngày, bạn phải đăng ký từ khá sớm. Mọi công viên quốc gia, khu bảo tồn đều là… của toàn dân, cũng như mọi du khách… Cảnh trí, dịch vụ ở những khu vực này hẳn các bạn đã thấy trên… internet, chắc khỏi phải mô tả thêm. Nice weekend! Trong một kỳ nghỉ, một gia đình có thể “lang thang” qua vài khu bảo tồn hay thắng cảnh như vậy. Lợi thế của dân Mỹ là gia đình nào cũng có xe hơi, ngoài xe nhỏ để đi làm, mỗi nhà thường có thêm một chiếc xe van, hoặc caravan để phục vụ cho việc đi chơi. Lịch nghỉ của trẻ em cũng rải đều trong năm, mùa nào cũng có những kỳ nghỉ khoảng 10 ngày, đủ thời gian để du ngoạn. Hệ thống khách sạn, kể cả ở những thành phố du lịch nổi tiếng, giá cả không hề cao so với thu nhập. Lương một người làm trong một ngày là đủ để thuê khách sạn hạng khá ở một đêm. Cái cảnh cả gia đình trên một chiếc xe, lướt vèo vèo cao tốc liên bang, vợ chồng thay nhau lái, nó vô cùng… đã và cũng rất dễ thực hiện. Nhà nào gần sông, hồ, biển… có thể mua thêm một chiếc xuồng, hay tàu nhỏ, chất lên mui hoặc kéo sau xe hơi đến điểm du ngoạn. Giá một chiếc xuồng cũng ngang ngang một chiếc xe, nên không phải thứ xa xỉ. Vì vậy, du lịch là việc… không phân chia đẳng cấp, anh là người lao động bình dân… tận đáy, hay “quý tộc” cao vời, khi trải nghiệm, hưởng thụ cuộc sống đều như nhau. Xe đi trước, thuyền đi sau – Đây là cảnh tượng phổ biến ở Mỹ mỗi dịp cuối tuần Cũng như việc lái xe xuyên bang, cái cảnh cả nhà ngồi trên một chiếc “du thuyền”, lướt trên mặt sóng, câu cá, phơi nắng, rồi tấp vô một cánh rừng, hạ trại, bày tiệc nướng, uống bia, đàn hát, nhảy múa thâu đêm, rồi chui vô lều ngủ là rất phổ biến. Ngoài những cuộc đi chơi xa, trong bất kỳ khu vực nào, với bán kính mươi – mười lăm phút lái xe cũng đều có các công viên, khu cắm trại ở cấp độ nhỏ hơn, nhưng cũng đủ đi cả ngày không hết. Nói tới công viên ở Mỹ, sẽ có một hình dung khác với công viên ở các quốc gia khác. Ví dụ ở VN hay châu Âu, đó là các khu vườn được xây dựng, quy hoạch gọn gàng, với cây cối, hoa lá, lối đi… Công viên ở Mỹ là các khu vực rừng cây, hồ nước, đầm lầy, sông ngòi… tự nhiên, được bảo tồn kỹ lưỡng. Họ chỉ xây những lối đi bộ, hay đạp xe vòng vèo giữa rừng. Lâu lâu lại có một cụm nhà trưng bày di tích, phòng triển lãm thực động vật, khu vui chơi thiếu nhi… nằm ẩn hiện trong tán rừng. Ở các công viên này thường có hồ, sông… bạn có thể mua ở siêu thị những chiếc xuồng chèo tay hai người ngồi, giá tầm hơn một trăm đến hai trăm đô một chiếc. Mỗi nhà hai ba chiếc, cùng nhau chèo thuyền lắt léo vô sông suối. Hoặc bạn cũng có thể thuê xuồng chèo trong vài giờ, với giá mềm. Khung cảnh ở những công viên này đã hoàn toàn khiến bạn có thể… ngất ngây, chớ chẳng cần đi đâu xa, nhất là vào những ngày xuân với hoa dại nở bạt ngàn, hay mùa thu vàng lá. Ngoài công viên còn có các khu giải trí theo chủ đề, các khu phố cổ, trang trại, hoặc đơn giản là những cánh đồng mênh mông ven đường… Chỗ nào cũng có thể lựa chọn để rong chơi, thư giãn… Từ công viên quốc gia, tới công viên khu vực, rồi tới chính… khu nhà của mình. Ở hầu khắp các khu, kể cả các khu chúng cư, đều có các công viên nhỏ, với các mảnh rừng, hồ nước, nhà cộng đồng, khu tập thể thao, hồ bơi, sân chơi thiếu nhi… Bạn có thể dạo bộ, đạp xe, vận động thư giãn trong bầu không khí tĩnh lặng, trong trẻo… Và cuối cùng là đến chính căn nhà của mình. Cấu trúc mỗi căn nhà biệt lập luôn có khoảng không gian quan trọng ở phía sau, với mảng cỏ, cây xanh, vườn hoa và mái hiên patio rộng đủ chỗ cho hàng chục bạn bè tới chơi. Nhiều nhà còn có rừng nối tiếp sân sau ngay nhà mình, mới nhập cư, nghèo vậy mà cũng có, hihi, hoặc hồ bơi riêng. Dân Mỹ luôn coi trọng những ngày nghỉ cuối tuần. Một góc rừng Yosemite. Chẳng cần đi đâu xa, người Mỹ có thể thưởng ngoạn cảnh đẹp ngay trong thành phố Câu chúc rất dễ nghe thấy là Nice weekend – Cuối tuần vui vẻ! Vào ngày cuối tuần, không lạ nếu thấy trước một căn nhà nào đó, xe hơi đậu dày đặc, tràn sang trước các nhà hàng xóm, không khí náo nhiệt hơn bình thường, có thể nghe tiếng nhạc văng vẳng, tiếng… cụng ly, đàn hát tới khuya. Và hầu hết đều được thông cảm, nhà bạn vui bữa nay, nhà tui vui bữa mai, weekend mà. Trong một cuộc vui cuối tuần thường có món thịt nướng, vì vậy nhà nào cũng có một cái lò nướng để cố định nơi sân sau. Bia Mỹ có giá ngang bia ở VN và dân Mỹ uống bia thuộc hàng vô địch thế giới, không phân biệt nam nữ. Tuy nhiên, nhà nào đi dự tiệc cũng phải chừa lại một thành viên… không uống nhiều, hoặc uống đủ… ít, để… lái xe ra về. Vào mùa có bóng đá, hay các sự kiện thể thao vào buổi chiều, ngồi nơi sân sau với tiệc nướng, bia lạnh, coi sự kiện trên màn hình tivi lớn với bạn bè, nó… đã gì đâu! Hihi… Chiếu phim tại gia Ngoài cách giải trí như du lịch, dã ngoại, nhậu weekend, dân Mỹ còn rất nhiều lựa chọn giải trí khác như nghe hòa nhạc, xem kịch, đến thư viện, tới bảo tàng… mấy vụ này không nói làm gì, điều mình muốn kể đó là một cái thú khá phổ biến Coi phim. Trước đây, tôi khá lạ khi biết, hệ thống rạp chiếu phim ở Mỹ có phần không mấy hiện đại, so với ở… VN. Công nghệ chiếu phim vô địch cũng ở Hàn Quốc chớ không phải Mỹ. Việc tới rạp coi phim cũng không phải là lựa chọn… rộn ràng của dân Mỹ… Với túi tiền rủng rỉnh, người Mỹ có thể tổ chức xem phim tại gia với hình ảnh, âm thanh tuyệt hảo Khi sang Mỹ tôi mới hiểu, bởi các căn nhà ở Mỹ quá rộng, hệ thống chiếu phim tại gia ở Mỹ vô cùng phổ biến. Với khoản kinh phí khoảng… 2 tháng lương lao động bình dân, bạn đã có thể “cài đặt” một “rạp” chiếu phim “khủng” ngay tại nhà. Mình đã từng tới nhà một anh bạn, hai vợ chồng nằm ghếch giò trên một “vật thể” nửa giường nửa ghế, với… bia và mồi cạnh bên. Trước mặt là một màn ảnh rộng khoảng 5 mét bề ngang, 3 mét chiều cao… đang chiếu một cuốn phim cực nét, với giàn âm thanh đánh… rung tim phổi nhưng ở phòng bên cạnh vẫn không ồn. Với cách thức coi phim như vậy, người ta đến rạp làm chi nữa? Tóm lại, dân Mỹ làm việc hết mình, nhưng mức độ giải trí, thư giãn, hưởng thụ cũng “hết ga”. Phạm vi một bài viết không sao đề cập đủ. Chớ cưỡi ngựa xem hoa Hầu như không ai có thể tự mình lập một bộ hồ sơ cho mình, cũng như gia đình để di trú sang Mỹ. Các bạn hầu như chắc chắn phải thông qua sự tư vấn của một văn phòng di trú, hay luật sư. Tuy nhiên, để tìm được một nơi xứng đáng “chọn mặt gửi vàng” lại không hề đơn giản. Thay đổi cuộc sống của cả một gia đình, với những hy sinh rất lớn, dồn vốn liếng cả cuộc đời vào một sự lựa chọn. Nếu “thắng” cũng chưa hẳn đã “ngon ăn”, với vô vàn khó khăn còn đợi chờ trước mặt; còn nếu “thua” tất cả sẽ giống như một cơn lốc thổi qua mái nhà của bạn, không biết tái khởi động cuộc sống trên nền đổ nát cũ – cả tinh thần lẫn vật chất như thế nào?… Vì vậy, phải thực sự cẩn trọng hết-hết-hết mức. Ông Trần Văn Tỉnh – Giám đốc IMM Group Công ty di trú có trên 10 năm kinh nghiệm đang hướng dẫn nhà đầu tư làm hồ sơ Có một thuận lợi, đó là hôm nay chúng ta có internet, có vô vàn các nhóm, các “kênh” để điều nghiên kỹ lưỡng từng chi tiết nhỏ, để lắng nghe, cân nhắc trước mọi nguồn thông tin. Nếu có điều kiện hơn nữa, chúng ta hãy tìm cách sang Mỹ thực địa một chuyến. Không đi theo kiểu du lịch, cưỡi ngựa xem hoa, mà hãy ở lại ít ra vài tuần lễ. Tự mình thử… lang thang đi tìm việc làm, đi gõ cửa hỏi mua nhà, đi thăm kiếm trường học cho con cháu… Hoặc chúng ta có bà con, họ hàng, anh em, bè bạn thật thân thiết, hãy gặt hái mọi thông tin cả tích cực lẫn tiêu cực từ họ. Sau khi xác định mọi thứ rõ ràng rồi, chúng ta cũng cần xác định cho mình một phương cách cân bằng tâm lý Nếu đi được thì tốt, còn nếu hồ sơ bị từ chối, hãy coi đó là một lần… thi rớt học kỳ. Vì vậy, để khởi đầu, các bạn hãy lên Goolge cụm từ khóa “Các loại visa di trú Mỹ”. Kết quả sẽ hiện ra ngay, từ E, B, C, F, L… Và trong mỗi “chữ cái” ấy lại kèm theo số hiệu chia nhỏ phía sau. Và đừng mất kiên nhẫn, bạn hãy bỏ có thể vài tuần, vài tháng, lần theo từng diện chia nhỏ ấy và tìm hiểu tất cả. Cùng đó, bạn hãy lập một bảng biểu, lọc ra những điểm cần nhớ. Sau đó bạn ghi chú những diện có vẻ gần nhất với khả năng đi của mình. Đừng nghĩ việc này là lẩn thẩn. Phải tuyệt đối biết hầu đủ các thông tin, rành rẽ diện đi của mình qua nhiều nguồn, nhiều nhân vật, nhiều bè bạn. Tuyệt đối không “đặt số mệnh” theo kiểu… chỉ nghe nói và không biết gì nhiều! Có rất nhiều văn phòng di trú, luật sư, trong nước và phía Mỹ giỏi về vấn đề di trú. Chắc chắn bạn phải cần đến sự giúp đỡ của họ, không ít thì nhiều. IMM GROUP *Bài viết được chia sẻ dựa trên sự đồng thuận về trao đổi thông tin giữa Blog và Báo Thời đại Sống ở Mỹ dễ hay khó? – Phần 8 Hàng tiêu dùng và hàng “xách tay” Sống ở Mỹ dễ hay khó? – Phần 7 Vào bệnh viện Hoa Kỳ Sống ở Mỹ dễ hay khó? – Phần 6 Mua nhà Sống ở mỹ dễ hay khó? – Phần 5 Kiếm tiền Sống ở Mỹ dễ hay khó? – Phần 4 Học, thi lấy bằng lái và mua xe Sống ở Mỹ dễ hay khó? – Phần 3 “Thả” con vào môi trường giáo dục Sống ở Mỹ dễ hay khó? – Phần 2 Sau “tuần trăng mật” tất cả trở về số 0 Sống ở Mỹ dễ hay khó? – Phần 1 Những chướng ngại vật trên đường leo núi
Muốn sống được ở Mỹ là phải lao vào làm việc, lối sống cũng phải thay đổi chút. Nhưng điều thích nhất ở đây là dịch vụ và cách đối đãi người với người, không có cái chuyện hoạnh họe để đòi thêm tiền mới phục vụ đâu nha. Sang Mỹ sinh sống, cái trở ngại to lớn nhất là tiếng Anh. Không có tiếng Anh thì đi đâu làm gì cũng vướng vấp, riết rồi hoảng loạn. Nhiều đêm có người còn mộng mị mong về lại cố hương. Tiếp đó là tuổi tác và công việc. Thường thì việc làm chia làm 2 loại, trí óc và tay chân. Các cô chú lớn tuổi sang Mỹ rất đau đầu về khía cạnh công việc. Vì đi làm thì sức không bằng các dân gốc Mễ, gốc Sì, gốc Phi mà nhất là mấy thành phố đông dân, thiếu việc thì lương lại quá ư là thấp. Làm trí óc thì không hẳn nhẹ hơn, nhưng sẽ phù hợp với gốc dân sức nhỏ, vai gầy như Việt Nam mình. Tuy nhiên nói đi thì cũng nói lại, chua cay là vậy, nhưng các cô chú sang Mỹ là điều rất đáng khâm phục. Chưa kể đời bố sẽ củng cố đời con. Trình độ học vấn của con em dân Việt Nam mình không tệ chút nào. Chợ hoa tết của người Việt ở California Về học hành, tuổi nào cũng học được, miễn dốc lòng dốc sức. Chẳng ai cười bạn, cũng không ai soi mói đời tư của bạn. Học ra rồi làm gì? Cái không thiên đường tiếp theo của Mỹ là ở đây. Tỉ lệ thất nghiệp khá cao! Học ra đôi khi lóng ngóng mãi không ra việc. Mà rồi đôi khi có việc cũng xa tít mù tắp, phải dời sang sống tại tiểu bang khác và phải xa gia đình một thời gian. Các bạn biết không, mỗi tiểu bang của Mỹ to lớn như 1 quốc gia nếu so với Viật Nam hay các tiểu quốc khác. Nên dọn đi, dọn lại là điều khá chán nản với truyền thống an cư của người Việt mình. Lại phải đau đầu suy nghĩ. Vậy tại sao việc làm là quan trọng? Bảo hiểm và chi phí khám chữa bệnh hao phí nhiều và cao lắm. Không có bảo hiểm thì lỡ ra có chuyện gì là sính vính luôn. Cái vinh dự quốc gia hàng đầu về chăm sóc y tế cộng đồng cũng đi đôi với chi phí y tế cao nhất thế giới có khi. Bảo hiểm giúp giảm nhẹ tiền khám chữa bệnh. Nhưng nói đi phải nói lại, có việc làm là có nhiều thứ. Có nhanh hơn những gì mình mong muốn tại quê nhà! Ví dụ cái nhà, một người nhân viên bình thường không thể mua nổi nếu không có thu nhập không thường xuyên hay bất thường nào đó các bạn hiểu văn hóa kinh doanh, dịch vụ bên quê nhà rồi ha. Vậy rồi với lương ba cọc ba đồng thì chia ra xem căn nhà 1 tỷ đồng thôi, ta phải để dành trong bao lâu? Bên Mỹ thì khác chút. Không trả góp không phải dân Mỹ. Trả góp đây không phải là mô đen gì hết. Trả góp để xây điểm tín dụng. Nhưng cái hay của trả góp là mình có mình xài sớm, góp xong nó hư, mình lại góp. Nhà thì từ ngày đi đóng đủ tiền cho ngân hàng và bắt đầu góp là có thể dọn và ở. Xui xui mất công việc, hết góp nổi, nó kéo nhà. Vậy đó! Góp xong cái nhà đầu cũng hai màu tóc vì lo đó nghen. Lối sống cũng phải thay đổi ít nhiều. Sẽ là rất phù hợp nếu ai thích cơm, bỏ phở. Ở đây đề cập cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Bạn có gia đình, bạn chung vai đấu cật với bạn đời thì cuộc sống cũng dễ dàng hơn. Còn ngoại tình lăng nhăng thì xem như thả dốc không phanh nếu chính bản thân bạn không có gì bền vững trong sự nghiệp. Còn nghĩa đen là ăn cơm nhà sẽ tiết kiệm rất nhiều. Hãn hữu lắm đi ra ngoài ăn, ăn xong bo từ 10-20% thì có mà tiếc đứt ruột. Xin đừng nghĩ mình keo khi nói vậy. Chính ra phàm là dân Việt, cơm với nước mắm cũng sẽ thấy ngon hơn thứ phở lạt lẽo tại Mỹ đó. Cà phê cũng nhạt nhẽo, rồi ... ui thôi ẩm thực nghĩ đến mà oải người. Mình keo cũng được, tiết kiệm cũng được. Nhưng ai đó qua đây đi làm rồi, va vấp cái công việc tay chân rồi mới biết. Tụi chủ nó trả lương đáng đồng tiền bát gạo lắm, chứ không có chuyện sáng 9 giờ cafe 4 giờ về mà ăn lương tháng ngon lành đâu. Cái mà thích nhất mà sắp sửa đề cập ở đây là cái dịch vụ và cách đổi đãi người với người. Mặc dù đó là hai vấn đề của kinh tế và xã hội, nhưng gom lại là vì mình sẽ thích lắm khi người đối diện nói chuyện tôn trọng mình. Không có đâu cái kiểu hoạnh họe, chửi lên đầu lên cổ để vòi tiền nhằm tăng chất lượng phục vụ. Mong có vài ý chia sẻ cùng các bạn đọc. Đi Mỹ được cứ đi, đóng thuế được cứ đóng, học được cứ học, giấc mơ Mỹ nằm ở chỗ bạn dám lao ra ngoài đi cày thuê cuốc mướn. Đi rồi sẽ sợ, sợ rồi muốn về, nhưng ở quen rồi bảo về sẽ không ai dám mặc dù than ầm trời luôn. Theo Vnexpress Bài viết liên quan
sống ở mỹ dễ hay khó